Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Thứ nhất, túc trực 24/24, không được đi muộn về sớm, không chấp nhận xin nghỉ phép."
"Thứ hai, tuyệt đối phục tùng, và chỉ được phục tùng mệnh lệnh của một mình tôi."
"Thứ ba." Anh ta đan hai tay đặt lên bàn làm việc, ngước mắt nhìn tôi, "Đừng mặc quần áo bó sát."
Tôi: "?!" Bó sát chỗ nào chứ? Chẳng qua là cái quần tây hơi bị co nước nên nhìn mông… Được rồi, nhìn vòng ba của tôi hơi bị hoàn mỹ.
Tôi âm thầm đảo mắt trắng dã trong lòng: Thế thì anh đừng có nhìn!
"Thứ tư..."
Tôi: "Đợi đã, chẳng phải bảo có ba nguyên tắc thôi sao?"
Sắc mặt Tiêu Diễn tức khắc tối sầm đi một nửa, anh ta chậm rãi nói: "Thứ tư! Cậu phải luôn sẵn sàng ứng phó với những thay đổi đột xuất của tôi."
Nực cười. Tôi là loại người vì tiền mà b/án rẻ tôn trọng sao?!
Đúng, là tôi đấy. Bởi vì anh ta cho nhiều tiền quá mà!
Tôi: "Vâng, thưa Sếp."
Làm nam thư ký của Tổng giám đốc, tôi luôn cần mẫn, chịu thương chịu khó, chu đáo hết mức. Nhưng Tiêu Diễn vẫn rất không hài lòng về tôi!
Tiêu Diễn nói: "Dấu câu ở dòng cuối bản kế hoạch không đúng, làm lại rồi mang cho tôi."
Tôi đáp: "Vâng, thưa Sếp."
Tiêu Diễn: "Bữa trưa của tôi đừng để nhân viên nhà ăn giao, đích thân cậu phải mang lên cho tôi!"
Tôi: "Vâng, thưa Sếp."
Tiêu Diễn: "Tại sao cậu lại đi lấy bưu phẩm hộ đồng nghiệp nữ?"
Tôi: "Tiện đường tôi cũng đi lấy, nên giúp thôi ạ."
Tiêu Diễn: "Hãy ghi nhớ nguyên tắc thứ hai!"
Tôi: "Vâng, thưa Sếp."
...
Nói tóm lại, tôi cảm thấy Tiêu Diễn chắc chắn cực kỳ gh/ét tôi nên mới bới lông tìm vết như vậy. Thế nhưng hôm nay, anh ta đột nhiên thay đổi tính nết, bắt đầu tỏ ra lịch sự với tôi!
Sự việc bất thường tất có điềm quái đản. Tôi tranh thủ lúc rảnh rỗi nghiên c/ứu kỹ Luật Lao động và hợp đồng thử việc, lúc nào cũng chuẩn bị tinh thần bị anh ta "xào nấu" (đuổi việc).
Buổi chiều, tôi đến văn phòng Tổng giám đốc đưa tài liệu nhưng không thấy anh ta đâu. Cuốn sổ tay mà Tiêu Diễn luôn mang theo mỗi khi họp đặt mở trên bàn, một cơn gió lướt qua thổi tung trang bìa. Tôi thực sự rất tò mò, lần nào đi họp Tiêu Diễn cũng viết lách hăng say cái gì vậy?
Thế nhưng khi liếc mắt nhìn vào nội dung bên trong, tôi lập tức ngây người. Chỉ thấy trên mấy trang giấy đều vẽ một cậu bé mặc vest phiên bản Q-style, kiểu tóc này, đôi mắt này, còn có... nốt ruồi dưới đuôi mắt trái này nữa, đây... đây chẳng phải đều vẽ tôi sao?!
Cái nét vẽ trình độ học sinh Tiểu học thế này mà còn vẽ tôi x/ấu thế chứ!
Tôi thẫn thờ bước ra khỏi văn phòng Tổng giám đốc, h/ồn siêu phách lạc nghĩ bụng: Tiêu Diễn quả nhiên rất gh/ét mình. Dựa vào kinh nghiệm hơn hai mươi năm nghe lỏm phim cung đấu của mẹ tôi, đây chắc hẳn là trò nguyền rủa kiểu như vẽ hình nhân thế mạng gì đó rồi.
Hay là, tôi cứ chủ động xin nghỉ việc nhỉ?
3.
Vì tâm trạng suy sụp không rõ lý do, buổi tối lên livestream tôi cũng chẳng buồn nhảy nhót, chuyển sang tiết mục thuần tâm sự.
Tôi mô tả chi tiết chuyện xảy ra hôm nay cho người hâm m/ộ nghe: "Mọi người nói xem, có phải anh ta định xào nấu tôi rồi không?"
Trả lời tôi là một màn hình ngập tràn chữ: [Ha ha ha].
...
Tôi cố ý đanh mặt lại, lườm màn hình: "Điểm cười của mọi người ở đây hả? Lòng trắc ẩn ở đâu hả?!"
Trong phòng live có mấy người thích xem náo nhiệt chẳng sợ chuyện lớn: [Đúng đúng đúng, chính là ánh mắt này, ngày mai cậu cứ nhìn Sếp của mình một cái như thế, ngay cả mạng anh ta cũng giao cho cậu luôn!]
[Cong rồi cong rồi (gạch đi), xong rồi xong rồi, Sếp xong đời rồi!]
Tôi nhíu mày: "Mọi người đang nói cái gì vậy?"
Có một bạn fan phát biểu tổng kết: [Tóm lại là, xào thì chắc chắn là xào rồi, có điều...]
Một người khác bồi thêm: [Văn võ bá quan đều ấp úng... Để tôi nói! Có điều, cái kiểu xào này không phải kiểu xào kia!]
Tôi còn chưa kịp hiểu ra sao, phía dưới đã kéo theo một tràng: [Thần đồng ý!]
[Thần đồng ý!]
[Thần đồng ý!]
...
"Chẳng phải là xào nấu mực thôi sao? Rốt cuộc mọi người..." Trong đầu đột nhiên vang lên một tiếng "ting", tôi bừng tỉnh đại ngộ, phát đi/ên nói: "Đệt! Tôi không muốn phòng live bị phong tỏa đâu nha!"
Dứt lời, màn hình livestream bị lâu đài mộng mơ chiếm đóng, lại là mười cái liên tiếp.
Là Thủy Trung Hành!
Tôi vừa mừng vừa sợ: "Cảm ơn món quà của Thủy Trung Hành nhé, bạn đến từ lúc nào vậy?"
Thủy Trung Hành: [Đến lúc Sếp cong (gạch đi) xong đời rồi.]
...
Hê hê, người này cũng có m.á.u hài hước lạnh lùng đấy chứ?
Ngày hôm sau, Tiêu Diễn họp cả ngày với mấy đối tác nước ngoài, cũng coi như sóng yên biển lặng. Lúc tan làm, khi ánh đèn phố phường vừa lên, tôi vừa ra khỏi công ty đã thấy ở cổng lớn có một cô gái trẻ đang trông chừng một chiếc thùng giấy, đứng đối diện là... Tiêu Diễn?!
Cô gái ngước mặt lên nài nỉ: "... Chú nhận nuôi nó đi mà, cháu xin chú đấy!"
Tiêu Diễn hai tay đút túi quần, phớt lờ ánh mắt lấp lánh của cô bé, lạnh lùng nói: "Loại mèo hoang này trên người có rất nhiều vi khuẩn và ký sinh trùng. Đã bám người lại còn hay rụng lông. Còn phải tốn thời gian tâm sức chăm sóc tâm sinh lý cho chúng, tôi lấy đâu ra thời gian mà nuôi?"
"Tóm lại là, tôi tuyệt đối sẽ không…"
"Woa, chú mèo mướp vàng đáng yêu quá!" Tôi ngồi xổm xuống trước thùng giấy, ngẩng đầu hỏi cô gái: "Anh có thể nhận nuôi không?"
Cô bé lập tức hớn hở ra mặt: "Được chứ ạ! Nếu anh sẵn lòng nuôi, khi nào rảnh em có thể giúp anh chăm sóc nó!"
Chương 10: HẾT
Chương 9: HẾT
Chương 10: HẾT
Chương 12: HẾT
Chương 8: HẾT
Chương 8: HẾT
Chương 10: HẾT
Chương 12: HẾT
Bình luận
Bình luận Facebook