Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- siêu hề giáng thúng
- Bại Tướng
- Chương 31: Chú căn bản không thích cháu!
Khương Miểu rất muốn xin nghỉ ở nhà bầu bạn với Phó Thời Dục. Ở nhà có đồ ăn thức uống, không phải lên lớp, còn có thể lừa Phó Thời Dục làm bài tập giúp mình. Thế nhưng Phó Thời Dục chỉ cho phép cậu xin nghỉ đúng một ngày, ngày hôm sau đã bảo tài xế đưa cậu về trường.
Tiết học ngày hôm sau không nhiều lắm, buổi trưa Khương Miểu đi tìm Trì Thư ăn cơm, thuận tiện kể về chuyện kỳ mẫn cảm của Phó Thời Dục. Trì Thư nhìn Khương Miểu như nhìn người ngoài hành tinh, hỏi: "Ông chồng nhà cậu đang trong kỳ mẫn cảm, mà cậu cứ thế thản nhiên như không có chuyện gì đi học à?"
Chữ "chồng" ập đến bất ngờ không kịp đề phòng, Khương Miểu ngẩn ra, ba giây sau mặt đỏ bừng như gấc: "Cậu... cậu nói bậy bạ gì đó!"
Trì Thư ngơ ngác hỏi: "Tớ nói gì sai à?"
"Cậu nói chồ..." Giọng Khương Miểu nhỏ dần, "Chồng..."
"Chồng thì sao? Chú ấy không phải chồng cậu à?"
"Chú ấy là... Nhưng tớ đâu có gọi chú ấy như thế... Tóm lại là rất kỳ cục, cậu đừng gọi vậy nữa."
Trì Thư suy nghĩ một chút rồi vỡ lẽ: "Tớ biết rồi, hai người có cách xưng hô riêng chứ gì. Lần trước gặp mặt, tớ thấy chú ấy gọi cậu là Miểu Miểu. Ừm... nhưng mà Miểu Miểu cũng bình thường mà, tớ với anh trai cậu đều gọi cậu là Miểu Miểu..."
Khương Miểu ngắt lời Trì Thư: "Không có cách xưng hô khác, tớ toàn gọi thẳng tên Phó Thời Dục thôi. Được rồi, bỏ qua phần này đi!"
"À... nãy tớ nói đến đâu nhỉ, à đúng rồi, chú ấy đang kỳ mẫn cảm mà cậu vẫn đi học được à?"
Khương Miểu hỏi ngược lại: "Thế thì sao chứ?"
"Lần trước cậu tới kỳ phát tình, hai người chẳng làm gì đã thấy lạ rồi, lần này chú ấy tới kỳ mẫn cảm mà vẫn không làm gì luôn? Phó Thời Dục là rùa đen hay sao mà nhịn giỏi thế, hay là chú ấy có vấn đề gì? Khoan đã, không lẽ chú ấy bị vấn đề gì thật!"
Trì Thư như vừa phát hiện ra bí mật động trời, hít một hơi lạnh, hạ thấp giọng ghé sát Khương Miểu hỏi: "Miểu Miểu, chồng cậu không lẽ bị... cái đó à?"
Khương Miểu bị Trì Thư làm cho mờ mịt, chẳng còn tâm trí đâu mà sửa lưng ba chữ "chồng cậu" nữa, hỏi: "Cái đó là cái gì? Cậu đang nói gì thế?"
"Cái đó ấy," Trì Thư liếc mắt xuống phía dưới một cái, "Không được à?"
"?"
Khương Miểu rốt cuộc cũng phản ứng kịp ý của Trì Thư là gì.
"Cậu nói nhảm nhí gì thế!"
Cậu suýt chút nữa nhảy dựng khỏi ghế, nhưng lại bị Trì Thư ấn trở lại: "Khẽ thôi! Có phải chuyện vẻ vang gì đâu!"
"Vẻ vang cái gì chứ, chú ấy căn bản không phải thế!"
"Sao cậu biết được, cậu đã thử bao giờ đâu."
"Tớ..."
Khương Miểu hơi há miệng, cứng họng không nói nên lời.
Cậu đúng là chưa thử qua thật, nhưng Phó Thời Dục là một Alpha cấp cao, phương diện kia sao có thể có vấn đề được chứ.
Trì Thư chân thành khuyên bảo: "Miểu Miểu, chồng cậu tuy là một Alpha vừa giàu vừa đẹp trai, nhưng nếu đời sống tình dục của hai người không hòa hợp, sau này tình cảm chắc ccậu ta sẽ nảy sinh vấn đề lớn. Tớ khuyên cậu nên sớm làm rõ thì hơn."
Khương Miểu chột dạ, ngữ khí cũng yếu hẳn đi: "Chuyện này... tớ làm sao mà làm rõ được..."
Trì Thư trợn tròn mắt: "Hai người kết hôn rồi, chẳng lẽ lại bắt một thằng trai tân như tớ dạy cậu phải làm thế nào à?!"
"Thì tớ, tớ, tớ cũng là trai tân mà!"
"Cậu là trai tân nhưng chồng cậu thì không... Khoan đã, không lẽ chồng cậu cũng là trai tân luôn?"
Khương Miểu gật đầu.
"..."
Sắc mặt Trì Thư trở nên vô cùng phức tạp. Kinh ngạc, khó hiểu và đồng cảm thay phiên nhau hiện lên trong vòng ba giây. Cậu ta nhìn Khương Miểu, lắc đầu ngán ngẩm: "Xong đời rồi... Hơn ba mươi tuổi mà vẫn còn 'zin', chắc là chú ấy không ổn thật rồi."
Khương Miểu cũng cuống lên, vì danh dự của Phó Thời Dục, cậu không chút do dự phản bác lại Trì Thư: "Cậu đừng có nói lung tung, chú ấy chỉ là bận quá không rảnh yêu đương thôi. Chú ấy không có vấn đề gì hết!"
Trì Thư thở dài, vỗ vai Khương Miểu: "Còn trẻ thế này mà đã phải chịu cảnh 'góa bụa' khi chồng còn sống, thật đáng thương quá đi."
“Cậu im miệng đi!”
Trì Thư cũng thấy hơi mất mặt, lần này không phản kháng Khương Miểu nữa.
Đợi một lát, ước chừng mọi người không còn chú ý đến mình nữa, Khương Miểu mới lén lút ngẩng đầu lên, thở phào nhẹ nhõm.
Trì Thư cũng ngồi thẳng dậy, tự biết mình đuối lý nên cậu tag giọng nói khẽ: “Chúng mình đi thôi?”
“Đi mau đi mau.” Khương Miểu xách cặp sách đứng lên, “Mất mặt ch*t đi được.”
Hai người rời khỏi nhà ăn. Đang giờ nghỉ trưa nên trong trường không có mấy người, Khương Miểu đi trên đường, buồn chán đ/á mấy hòn đ/á nhỏ. Nhớ đến những lời Trì Thư vừa nói, tuy ngoài miệng không thừa nhận nhưng trong lòng cậu vẫn thấy hơi lo lo.
Phó Thời Dục sẽ không phải là không ổn đấy chứ, nếu mà không ổn thật thì cậu biết làm sao đây……
Giọng của Trì Thư c/ắt ngang dòng suy nghĩ của Khương Miểu: “Đúng rồi, ngày hôm qua cái tay Du Tinh Trác kia có tới tìm tớ.”
Nghe thấy tên Du Tinh Trác, Khương Miểu ngẩng đầu, đầy vẻ cảnh giác: “Tìm cậu làm gì?”
“Cũng không hẳn là chuyên môn tìm tớ, chỉ là tình cờ gặp ở căng tin, cậu ta hỏi tớ có biết tại sao hôm qua cậu không đi học không.”
“Cậu nói sao?”
“Tớ tất nhiên là bảo không biết rồi, ai mà biết cậu ta muốn giở trò gì.”
Khương Miểu suy nghĩ một chút rồi nói: “Tớ thấy người này cứ quái quái sao ấy. Sau này tốt nhất là cách xa cậu ta ra một chút.”
Trì Thư không hiểu, hỏi: “Tại sao chứ, cậu ta cũng tính là người nhà họ Phó mà, mắc gì cứ phải làm khó cậu?”
“Tớ cũng chẳng biết nữa……”
Xét cho cùng, cấu trúc gia đình và các mối qu/an h/ệ của nhà họ Phó so với các đại gia tộc khác thì đơn giản hơn nhiều, bao năm qua cũng không có điều tiếng hay bê bối gì. Chuyện thị phi duy nhất chính là do Phó Thời Dục thân miệng kể cho Khương Miểu nghe về thân thế của Du Tinh Trác. Mà thân thế của Du Tinh Trác so với mấy vụ lùm xùm của hào môn thì đúng là chẳng thấm vào đâu.
Cho nên Khương Miểu không nghĩ ra được Du Tinh Trác làm khó mình làm gì, cậu chỉ kết hôn với Phó Thời Dục thôi, cũng đâu có tranh giành gia sản vốn thuộc về cậu ta.
Trì Thư hiển nhiên cũng nghĩ như vậy, hỏi: “Cậu nói xem có khi nào cậu ta sợ cậu kết hôn với Phó Thời Dục rồi sẽ chia mất gia sản nhà họ Phó nên mới gây hấn không? Mà không đúng…… Cậu cậu ta đâu thể ở vậy cả đời, sớm muộn gì chẳng phải cưới vợ cho cậu ta, không lẽ cậu ta định công kích tất cả mọi người sao?”
Khương Miểu lắc đầu bảo: “Tớ với Phó Thời Dục đã ký thỏa thuận tiền hôn nhân rồi, tớ sẽ không lấy đi gia sản nhà họ Phó đâu.”
“Thế thì vì cái gì nhỉ? Theo như cậu kể trước đây thì cậu ta với Phó Thời Dục cũng không thân thiết lắm. Chẳng lẽ là vì cậu ta có ham muốn chiếm hữu với cậu mình? Như thế thì quá là vô lý rồi.”
“Tớ chịu.”
---
Mãi đến tối về nhà, Khương Miểu vẫn cứ quẩn quanh suy nghĩ về hai việc này.
Phó Thời Dục rốt cuộc có ổn không, và tại sao Du Tinh Trác cứ bám lấy cậu?
Phó Thời Dục vẫn ở trong phòng trên lầu như dự đoán. Khương Miểu vào nhà, giao cặp sách và áo khoác cho chú Hà, cân nhắc một lát rồi cẩn thận mở lời: “Chú Hà, cháu có chuyện muốn hỏi chú.”
Chú Hà cười tủm tỉm đáp: “Cậu cứ nói đi ạ.”
“Phó Thời Dục…… thực sự chưa từng quen bạn trai hay bạn gái nào ạ?”
Chú Hà ngẩn người, rồi lộ ra nụ cười vui mừng: “Cậu bắt đầu quan tâm đến chuyện tình cảm trước đây của tiên sinh rồi sao, thật là tốt quá. Tôi vào làm ở nhà họ Phó từ năm tiên sinh 18 tuổi, suốt 15 năm qua, tiên sinh chưa từng có bất kỳ mối tình nào cả.”
“Biết đâu chú ấy bí mật hẹn hò mà chú không biết thì sao?”
“Với tư cách là một quản gia chuyên nghiệp, tôi có thể cam đoan với cậu là chuyện đó không thể xảy ra.”
“……”
Chú Hà đã khẳng định chắc như đinh đóng cột thế kia, Khương Miểu cũng không tiện hỏi thêm.
Phó Thời Dục chưa từng yêu đương, vậy thì trên đời này chẳng có ai chứng minh được cậu ta có năng lực hay không. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, nếu hắn không ổn thì đã sao chứ. Hai người cứ sống như hiện tại Khương Miểu thấy cũng rất tốt rồi.
“Cháu lên lầu tìm chú ấy đây.” Khương Miểu nói.
Lên đến trên lầu, phòng của Phó Thời Dục không bật đèn. Khương Miểu đẩy cửa bước vào, căn phòng tối om, một bóng người đang tựa trên sofa nhắm mắt nghỉ ngơi, trên người khoác một chiếc áo khoác trông rất quen mắt.
Khương Miểu bước tới, nương theo ánh sáng mờ ảo, cậu nhận ra đó chính là áo khoác của mình.
Phó Thời Dục hình như đã ngủ thiếp đi. Chiếc sofa nhỏ đó có vẻ hơi chật chội so với hắn, đôi chân dài không có chỗ để, phải co lại một cách đầy gò bó.
Khương Miểu nhớ rõ chiếc áo khoác này cậu để tận sâu trong tủ quần áo, không biết Phó Thời Dục đã nhọc công tìm nó ra bằng cách nào.
Cậu chậm lại bước chân, tiến đến trước mặt Phó Thời Dục, nhẹ tay nhẹ chân ngồi xổm xuống.
Ngồi xuống rồi mới phát hiện, bên trong áo khoác còn có một chiếc áo khoác khác của cậu, Phó Thời Dục tổng cộng đắp tận hai chiếc áo của cậu lên người.
Khương Miểu nhỏ giọng lẩm bẩm: “Không nóng sao……”
Dứt lời, mí mắt người trên sofa khẽ động đậy, bỗng nhiên giơ tay ấn lên vai Khương Miểu.
Khương Miểu gi/ật mình kinh hãi, giọng run run: “Phó, Phó Thời Dục, chú tỉnh rồi à?”
Phó Thời Dục chậm rãi mở mắt, giữa bóng tối mờ mịt, ánh mắt hắn thâm trầm không rõ.
Thấy Khương Miểu, hắn hơi nới lỏng tay, thấp giọng nói: “Em về rồi.”
Khương Miểu gật đầu: “Vâng…… Sao chú lại ngủ ở đây?”
“Chờ em, không cẩn thận ngủ quên mất.”
“Chờ cháu?”
Có lẽ người vừa tỉnh ngủ thường sẽ thành thật hơn một chút, ngày thường Phó Thời Dục sẽ không nói thẳng ra hai chữ “chờ em” như thế này.
Phó Thời Dục không phủ nhận, chìa tay về phía Khương Miểu: “Lại đây.”
Khương Miểu suy nghĩ một chút rồi đứng dậy, Phó Thời Dục kéo tay cậu, hơi dùng lực một chút đã kéo cậu vào lòng mình, cúi người ôm lấy.
Pheromone Alpha ập đến tức thì, Khương Miểu nín thở, chớp chớp mắt nhỏ giọng hỏi: “Sao thế ạ……”
Phó Thời Dục lắc đầu: “Không có gì. Ngủ lâu quá nên hơi khó chịu.”
“Vậy chú có cần pheromone của cháu không?”
Phó Thời Dục gật đầu: “ Ừ.”
Hóa ra là muốn pheromone. Khương Miểu thầm nhủ trong lòng. Alpha đúng là trọng sĩ diện, mấy việc nhỏ này cũng chẳng chịu nói thẳng.
Khương Miểu phóng ra pheromone, mùi rư/ợu Absinthe trong không khí dần hòa lẫn với vị ngọt của mật đường. Phó Thời Dục vùi đầu vào hõm vai cậu, hít sâu một hơi, thấp giọng nói: “Không cần nhiều đâu. Sẽ mệt đấy.”
Khương Miểu lắc đầu bảo: “Không mệt ạ. Pheromone của cháu yếu lắm, ít quá thì không có hiệu quả đâu.”
Khương Miểu không biết rằng, pheromone của cậu đối với các Alpha khác thì rất yếu, nhưng đối với Phó Thời Dục đang trong kỳ mẫn cảm và có độ tương thích đến 99% với cậu mà nói, nó chẳng hề yếu chút nào, ngược lại còn vô cùng mãnh liệt.
Nhưng Phó Thời Dục không nói cho Khương Miểu biết điều đó, cứ thế lặng lẽ ôm cậu, không nói lời nào.
Trong phòng bỗng chốc yên tĩnh đến mức khiến người ta không quen, giữa bóng tối và sự tĩnh lặng ấy, các giác quan khác của cơ thể trở nên nhạy bén lạ thường. Khương Miểu ngửi thấy mùi pheromone của Phó Thời Dục, cảm nhận được nhiệt độ từ lòng bàn tay hắn, cùng với hơi thở nhẹ phớt qua da thịt khi hắn ôm cậu, tất cả những điều bình thường vốn bị bỏ qua, giờ phút này đều khiến cậu khó lòng bình tĩnh.
Khương Miểu không muốn Phó Thời Dục phát hiện mình đang căng thẳng, cậu hắng giọng, dùng giọng điệu tỏ ra nhẹ nhàng hỏi: “Hôm nay cháu không ở nhà, chú đã làm gì thế?”
Phó Thời Dục trả lời: “Ở trong phòng, đọc sách, nghỉ ngơi.”
“Chú đọc sách gì ạ?”
“Sách giáo khoa em để quên ở nhà.”
Khương Miểu tò mò: “Sách giáo khoa của cháu?”
Phó Thời Dục gật đầu: “Ừ. Chẳng phải em nói muốn tôi giúp em làm bài tập sao.”
“À, nhưng cháu đâu có nói là muốn chú giúp môn nào đâu.”
“Tôi nghĩ, sớm muộn gì mỗi môn cũng đều sẽ có cơ hội thôi.”
Khương Miểu nghe ra ẩn ý trong lời nói của Phó Thời Dục, ngẩng đầu hỏi: “Ý chú là sao, thái độ học tập của cháu kém đến thế à?”
Phó Thời Dục khẽ cười một tiếng: “Tôi không có ý đó.”
“Chú chính là có ý đó!”
Phó Thời Dục nghĩ ngợi rồi hỏi: “Vậy, tôi xin lỗi em nhé?”
“Chú xin lỗi cũng chẳng thật lòng, đừng tưởng cháu dễ gạt. Hừ.”
Khương Miểu có chút bực mình vì trong lòng Phó Thời Dục mình lại là một hình tượng không lo học hành lại còn con nít như vậy, biết đâu Phó Thời Dục căn bản không coi cậu là người vợ mới cưới, mà chỉ coi cậu là một thùng cơm chỉ biết ăn với ngủ.
Như vậy thì cũng hợp lý thôi, Phó Thời Dục trong kỳ mẫn cảm mà cũng chẳng có phản ứng gì với cậu, không phải vì chú ấy không ổn, mà vì cậu trong lòng chú ấy căn bản không phải là một Omega có sức hấp dẫn về giới tính!
Cảm xúc của Khương Miểu luôn đến rất nhanh, một nỗi thất vọng tràn trề ập đến, cậu thậm chí quên bẵng mất việc ban đầu mình từng kháng cự cuộc hôn nhân này thế nào, hoàn toàn không muốn có thực chất vợ chồng với Phó Thời Dục.
Nhận thấy sự sa sút của cậu, Phó Thời Dục hơi khựng lại: “Là tôi không tốt, tôi không có ý nói thái độ học tập của em kém đâu.”
Khương Miểu buột miệng thốt ra: “Chú căn bản là chẳng biết cái gì hết!”
Phó Thời Dục ngẩn ra, không kịp phản ứng trước sự gay gắt đột ngột của Khương Miểu.
“Chú căn bản là không thích cháu! Thế thì kết hôn với cháu làm gì!”
Không khí bỗng chốc lặng tờ, Khương Miểu nói xong mới sực nhớ ra, Phó Thời Dục kết hôn với cậu là vì tuyến thể và pheromone, từ đầu đến cuối chẳng liên quan gì đến việc có thích hay không.
Hiện tại chắc chắn Phó Thời Dục đang thấy cậu rất kỳ quặc.
Bên cạnh nỗi thất vọng, Khương Miểu còn cảm thấy hổ thẹn và tủi thân hơn nhiều.
Chắc chắn là dạo này cậu sống sung sướng quá rồi, sung sướng đến mức quên mất lý do vì sao mình lại đến nhà họ Phó.
Giọng của Phó Thời Dục phá vỡ sự im lặng: “Miểu Miểu……”
Không đợi Phó Thời Dục nói hết câu, Khương Miểu đẩy hắn ra đứng bật dậy: “Cứ coi như cháu chưa nói gì đi.”
Theo động tác của Khương Miểu, quần áo trên người Phó Thời Dục rơi xuống, bên dưới hai lớp áo khoác, chú chó bông của Khương Miểu được Phó Thời Dục đặt ở bên cạnh, kẹp giữa cơ thể và cánh tay hắn.
Ánh mắt Khương Miểu dừng lại trên chú chó bông ba giây, nỗi tủi thân vừa rồi bỗng nhiên càng thêm mãnh liệt. Trong lòng Phó Thời Dục chắc chắn cậu chẳng khác gì Ngơ Ngác, vì dùng được nên mới đặt bên cạnh, không dùng đến nữa thì có thể vứt bỏ bất cứ lúc nào.
Ai thèm chứ. Ai thèm quan tâm Phó Thời Dục có cần hay không, có thích hay không.
Khương Miểu hít sâu một hơi, nói: “Cháu về phòng đây.”
“Miểu Miểu.”
Khương Miểu không thèm ngoảnh đầu lại mà bỏ đi, đến cửa mới quay lại nói lớn với Phó Thời Dục: “Cháu gh/ét chú!”
Chương 6
8
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook