Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
09/12/2025 18:25
Cuối tuần bị gọi ra sân chơi bóng rổ, Ai ngờ đâu Giang Biệt cũng có mặt.
Trình Phóng cũng ngơ ngác không kém.
Cậu ấy dè dặt chỉ sang phía đối diện:
“Chắc là anh Lý với mấy người bên đó rủ cậu ấy tới. A Niên, còn chơi nữa không?”
Trình Phóng lớn lên cùng tôi, đương nhiên biết rõ tôi với Giang Biệt không hợp nhau, nói là tử địch cũng không quá lời.
Hồi cấp ba, chúng tôi học chung lớp.
Hắn là trùm trường, tôi là trùm học.
Một đứa chuyên đ/á/nh nhau, một đứa chuyên học hành.
Tính cách hoàn toàn đối lập, lẽ ra không nên có giao lưu gì.
Nhưng Giang Biệt này... sinh ra đã thích khiêu khích người khác.
Không có việc gì cũng đi ngang qua chỗ tôi rồi "không may" chạm tay tôi, vỗ vai tôi, thậm chí còn xoa đầu tôi.
Tôi không muốn để ý tới hắn.
Nhưng tôi là lớp trưởng, không nói chuyện với hắn cũng chẳng được.
Mỗi lần tôi thúc giục hắn nộp bài tập, hắn đều buông câu khiêu khích chọc tức tôi:
"Chưa viết, hoa khôi lớp cho tớ chép bài nhé?"
Hoa khôi cái con khỉ.
Tôi là đàn ông.
Tức quá, tôi ném thẳng tập bài vào mặt hắn.
Hắn cũng không gi/ận, cầm bút lên chép luôn.
Lần sau vẫn thế.
Lâu dần, tôi chả thèm chấp nhặt với hắn.
Nghĩ bụng thi xong đại học là chẳng phải gặp nhau nữa, cùng lắm chịu đựng thêm một năm.
Dù sao với cái điểm số thảm họa của hắn, cùng lắm là vừa đủ đỗ vào trường bình thường dựa vào suất tuyển thẳng của dân thể thao. Hai đứa dù muốn cũng không học chung trường được.
Ai ngờ lên lớp 12 hắn đột nhiên phát đi/ên, thuê gia sư một kèm một học như trâu, nhờ vậy mà gắng gượng thi vào chung một trường đại học với tôi, còn thành bạn cùng phòng
Đúng là... á/c duyên.
May là chúng tôi không cùng chuyên ngành, bình thường lịch học dày đặc, thêm việc tôi cố tránh mặt hắn, hơn một tháng sau khi nhập học, chúng tôi vẫn chưa nói quá vài câu với nhau.
Không ngờ hôm nay lại gặp nhau ở đây.
Tôi vừa định bảo Trình Phóng không đ/á/nh nữa thì bất ngờ bị ai đó vòng tay qua cổ từ phía sau.
Ngửi thấy mùi nước xả vải chanh quen thuộc, không cần đoán cũng biết là Giang Biệt.
Toàn bộ trọng lượng cơ thể hắn đ/è lên ng/ười tôi.
Tay trái hắn vắt ngang qua vai tôi, nhẹ nhàng xoa xoa.
Chỉ là Giang Biệt rõ ràng chỉ chạm vào vai tôi, nhưng không hiểu sao toàn thân tôi cứ bồn chồn khó tả...
Chương 13
Chương 15
Chương 15
Chương 17
Chương 16
Chương 18
Chương 8
Chương 18
Bình luận
Bình luận Facebook