Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
So với vẻ thờ ơ của Tần Mặc, sự vui mừng của gia đình Chiêu Diễn lại hiện rõ trên từng nét mặt.
“Diệp Quân lại là Alpha cấp S sao? Cả vạn người mới có một người đó!” Mẹ Chiêu Diễn xúc động thốt lên.
“Mau lên.” Cha cậu ta ra hiệu cho Chiêu Diễn. “Còn không mau rót rư/ợu mời anh Diệp Quân!”
Là một đại thiếu gia lười biếng, tôi vốn chẳng thích mấy buổi tiệc rư/ợu, lại càng không giỏi ứng phó những màn mời chúc kiểu này. Nhưng cũng đành nhận lấy chén rư/ợu Chiêu Diễn đưa, một hơi uống cạn.
Cái văn hóa bàn rư/ợu này khiến tôi thật sự không quen. Một chén rư/ợu dường như trở thành chất xúc tác, khiến những người xa lạ bỗng thân thiết hơn. Sau khi cạn ly, ánh mắt họ nhìn tôi cũng dịu đi hẳn.
Chẳng phải… chỉ là một chén rư/ợu thôi sao?
Tôi bắt đầu thấy người nóng bừng, đầu óc choáng váng.
“Cậu cho cậu ấy uống cái gì?” Bên tai vang lên giọng lạnh băng của Tần Mặc.
“Cậu nói năng kiểu gì thế? Thái độ gì vậy!” Mẹ Chiêu Diễn đứng phắt dậy quát, nhưng trong giọng vẫn lộ ra chút hoảng hốt khó giấu.
“Tôi thấy hơi nóng… tôi vào nhà vệ sinh một lát.” Cảm giác này tôi không thể nhầm, kỳ phát tình vừa bị áp chế của tôi lại bùng lên. Tôi phải dán miếng ức chế ngay.
“Anh ơi...” Chiêu Diễn khịt mũi ngửi một cách phô trương, “Hay là anh đến kỳ phát tình rồi?”
Lúc này cha mẹ tôi cũng nhận ra, sắc mặt lập tức thay đổi:
“Chiêu Diễn, hai đứa cũng đã gặp mặt rồi, Quân Quân lại không được khỏe, hay là hôm nay dừng ở đây trước đi.”
Không ngờ, căn phòng VIP vốn chỉ có mấy người bọn tôi, bỗng chốc xuất hiện thêm một đám vệ sĩ áo đen, chặn kín lối ra duy nhất.
“Anh ơi, để em giúp anh nhé~” Chiêu Diễn tiến lại gần, nhưng bị Tần Mặc chặn lại.
Đến lúc này mà còn không nhận ra ý đồ của nhà họ Chiêu thì đúng là quá ngốc rồi.
“Chiêu Quân! Ban đầu đã nói sẽ tôn trọng ý nguyện của hai đứa, nhà họ Chiêu các người tôn trọng kiểu này sao!” Cha tôi nghiêm giọng chất vấn.
“Ông thông gia, đừng nói nặng lời như vậy. Diễn Diễn chỉ muốn giúp Diệp Quân thôi mà.” Cha Chiêu Diễn chậm rãi đáp.
“Đúng vậy, có ơn thì phải báo.” Mẹ Chiêu Diễn phụ họa.
Tôi bật cười lạnh:
“Lần đầu tôi thấy kiểu ‘lấy thân báo đáp’ mà mang tin tức tố ra cưỡng ép như vậy đấy. Hay là sợ con trai mình ế quá rồi?”
Chiêu Diễn vẫn cười, chẳng hề để tâm:
“Đúng vậy anh ơi, chẳng lẽ anh nỡ để em cô đơn cả đời sao?”
Ngay sau đó, mùi tin tức tố mật ngọt lập tức lan khắp phòng.
Cậu ta định ép tôi thêm một liều mạnh.
Mùi tin tức tố của Chiêu Diễn nhiều nhất cũng chỉ đến cấp A, bình thường tôi hoàn toàn không bị ảnh hưởng. Nhưng hôm nay, dưới tác dụng của th/uốc, cơ thể tôi lại dâng lên thứ khát khao bản năng mà Alpha dành cho Omega.
Cảm giác ấy khiến tôi chán gh/ét chính mình, giống như một con thú mất kiểm soát.
“Mở cửa!” Tôi quát lớn.
Bọn họ không nhúc nhích.
“Không nghe thấy cậu ấy nói gì sao? Mở cửa!”
Tần Mặc vốn im lặng bỗng gầm lên.
Trong khoảnh khắc, không khí như đông cứng lại. Tựa như lúc sú/ng hiệu đã n/ổ, mà các vận động viên vẫn chưa kịp phản ứng.
Mãi đến khi bị hắn bế ngang lên, tôi mới thoát khỏi trạng thái mơ hồ...
Một luồng uy áp như vũ khí bùng n/ổ, mùi khói th/uốc sú/ng nồng đậm lan ra… hóa ra đó là mùi tin tức tố của Tần Mặc.
Những vệ sĩ Alpha chặn cửa lập tức khuỵu xuống vì bản năng sợ hãi, còn mấy tên Beta thấy tình hình không ổn cũng chẳng dám ngăn cản.
Hắn bế tôi thẳng ra cửa.
Dường như chợt nhớ ra điều gì, hắn quay đầu nhìn Chiêu Quân, giọng lạnh như băng:
“Ngày trước, ông cũng ép mẹ tôi như thế này sao?”
Chương 10
Chương 9
Chương 7
Chương 6
Chương 30: Phong toả khu vực
Chương 21
Chương 67: Mượn xác hoàn hồn
Bình luận
Bình luận Facebook