PHÍ KHÁM CỦA BETA KHÔNG BAO GỒM DỖ DÀNH

PHÍ KHÁM CỦA BETA KHÔNG BAO GỒM DỖ DÀNH

Chương 11

13/04/2026 10:08

Nhịp thở đều đặn, bả vai thả lỏng, tay buông thõng tự nhiên trên tay vịn.

Ngủ thiếp đi rồi.

Tôi liếc nhìn đồng hồ, 4h40. Lại nhìn anh ấy một cái. Sau đó tôi chỉnh tiếng gõ bàn phím máy tính xuống mức nhỏ nhất, tiếp tục làm việc.

Đến 5h20, anh ấy tỉnh dậy, việc đầu tiên khi mở mắt là xem đồng hồ, sau đó nhìn tôi.

"Tôi ngủ bao lâu rồi?"

"Bốn mươi phút."

Anh ấy ngồi thẳng người dậy, trong biểu cảm có thoáng chút bối rối khó nhận ra, "Xin lỗi."

"Xin lỗi gì chứ? Chất lượng giấc ngủ vừa rồi của anh rất tốt, nhịp tim và tần suất hô hấp đều rất ổn định." Tôi chỉ vào dữ liệu trên vòng tay giám sát, "Xem ra cái điều 'có người ở bên cạnh' mà anh nói thực sự có hiệu quả đấy."

Anh ấy cúi đầu nhìn những con số trên vòng tay, không nói gì.

"Sau này trị liệu xong nếu thấy buồn ngủ thì anh cứ ngủ một lát, dù sao tôi cũng phải chỉnh lý dữ liệu, không ảnh hưởng gì."

"Đây cũng là một phần của trị liệu?"

"Đúng, giám sát giấc ngủ, một khâu rất quan trọng."

Anh ấy nhìn tôi một lúc rồi đứng dậy, "Năm giờ rưỡi rồi, cậu đến giờ tan làm rồi."

"Ừm."

"Ngày mai nghỉ chứ?"

"Đúng, thứ Sáu tôi không có ca ở phòng khám."

Anh ấy gật đầu, cầm lấy áo khoác, đi tới cửa, "Tống Dã."

"Hửm?"

"Vào ngày nghỉ cậu thường làm gì?"

"Ngủ."

"Chỉ ngủ thôi sao?"

"Thỉnh thoảng đọc tài liệu."

"Không ra ngoài đi dạo à?"

"Đi đâu chứ?"

Anh ấy nghĩ đoạn: "Phía sau quân khu có một vạt rừng, mùa này lá ngân hạnh sắp vàng rồi."

Tôi đợi anh ấy nói tiếp. Anh ấy đứng ở cửa, dường như đang tổ chức ngôn từ. So với sự quyết đoán thường ngày của anh ấy, thời gian do dự này có hơi dài.

"Nếu ngày mai cậu rảnh." Anh ấy nói, "Có thể đi xem thử."

Tôi suy nghĩ một chút. Ngày mai đúng là không có việc gì thật. Tài liệu có thể đọc buổi tối, muốn ngủ thì về rồi ngủ tiếp cũng được.

"Mấy giờ?"

Biểu cảm của anh ấy giãn ra một chút: "Chín giờ nhé?"

"Được. Gặp nhau ở đâu?"

"Tôi đến đón cậu."

"Không cần đâu, anh cứ cho tôi địa điểm, tôi tự đi."

"Đường lên núi sau quân khu khó tìm lắm."

"Tôi có định vị mà."

"Khu vực đó không có sóng."

Tôi liếc nhìn anh ấy một cái, "Có phải anh đã đi khảo sát thực địa trước rồi không?"

Anh ấy không trả lời câu hỏi đó, chỉ nói, "Mai gặp." Rồi đi thẳng.

Cửa đóng lại, tôi ngồi một mình trong phòng trị liệu trống trải một lát. Trên chiếc ghế anh ấy vừa ngồi vẫn còn chút dư ôn. Tôi đưa tay chạm thử. Sau đó thu tay về, tắt đèn, khóa cửa, tan làm.

Sáng hôm sau đúng 8h50, tôi đứng đợi dưới lầu ký túc xá.

8h55, một chiếc xe việt dã màu đen đỗ bên lề đường. Cửa sổ hạ xuống, Bùi Chinh ngồi ở ghế lái, mặc một chiếc áo hoodie màu xám đậm, phong cách hoàn toàn khác hẳn với lúc mặc quân phục.

"Lên xe đi."

Tôi mở cửa ghế phụ ngồi vào. Trong xe rất sạch sẽ, nhiệt độ điều hòa vừa vặn, trên hộc để cốc có đặt hai ly cà phê.

"Cậu uống Americano chứ?" Anh ấy hỏi.

"Sao cũng được."

"Vậy ly này là của cậu." Anh ấy đẩy ly phía gần tôi qua, "Có thêm một shot espresso đấy, trông cậu như chưa tỉnh ngủ."

"Ngày nào tôi chẳng thế."

"Tôi biết."

Xe khởi động, chạy về phía Bắc thành phố. Trên đường đi chúng tôi không nói gì nhiều. Anh ấy lái xe rất vững, không vội không vàng, chuyển làn xi-nhan, mọi động tác đều rất đúng quy tắc. Cảnh vật ngoài cửa sổ chuyển từ nội thành sang ngoại ô, những tòa nhà biến thành cây cối, đường nhựa biến thành đường đất. Anh ấy nói đúng, con đường này thực sự không dễ tìm.

Xe dừng lại bên rìa một rừng cây ngân hạnh. Lá vừa mới bắt đầu chuyển vàng, sắc xanh và sắc kim đan xen vào nhau, ánh nắng lọt qua kẽ lá, rát lên mặt đất một lớp vàng vụn.

Tôi xuống xe, đứng dưới gốc cây, ngẩng đầu nhìn một lát.

Bùi Chinh đứng bên cạnh tôi, cũng ngẩng đầu nhìn. Gió thổi qua, vài chiếc lá rơi xuống, trong đó có một chiếc đậu trên vai anh ấy. Anh ấy không phủi đi.

"Đẹp không?" Anh ấy hỏi.

"Ừm." Tôi nói thật lòng. Kiếp trước tôi đã ở trong bệ/nh viện quá nhiều năm, toàn bộ nội dung cuộc sống chỉ có phòng bệ/nh, hành lang, phòng cấp c/ứu, phòng trực. Sự thay đổi của bốn mùa đối với tôi chỉ thể hiện qua loại bệ/nh của bệ/nh nhân - mùa Xuân dị ứng, mùa Hè say nắng, mùa Thu hô hấp, mùa Đông tim mạch. Đã rất lâu rồi tôi không đơn thuần đứng dưới một gốc cây, ngắm lá đổi màu như thế này.

"Cảm ơn anh đã đưa tôi đến đây!" Tôi nói.

Anh ấy quay sang nhìn tôi, đại khái là không ngờ tôi sẽ chủ động nói cảm ơn, "Không có gì."

Chúng tôi đi một vòng dọc theo con đường nhỏ trong rừng. Sải bước của anh ấy dài hơn tôi, nhưng anh ấy vẫn luôn âm thầm đi chậm lại để tôi không phải chạy lắt nhắt theo sau. Đi được nửa đường, anh ấy bỗng nhiên lên tiếng: "Trong danh bạ của cậu có phải chỉ có liên lạc công việc thôi không?"

"Sao anh biết?"

"Đoán thôi." Anh ấy khựng lại, "Cậu chưa bao giờ nghe điện thoại riêng, điện thoại reo chỉ có hai phản ứng, nhìn một cái rồi nghe, hoặc nhìn một cái rồi đặt xuống. Không có loại thứ ba."

"Loại thứ ba là gì?"

"Do dự."

Tôi nghĩ đoạn, hình như đúng là vậy thật, "Nghe là công việc, đặt xuống là tiếp thị. Không có người nào cần phải do dự cả."

Anh ấy không tiếp lời, nhưng bước chân chậm lại một chút.

Đi hết một vòng quay lại cạnh xe, anh ấy mở cốp lấy ra một chiếc túi giữ nhiệt. Bên trong là hai phần sandwich và một bình súp nóng.

Danh sách chương

3 chương
13/04/2026 10:08
0
13/04/2026 10:08
0
13/04/2026 10:08
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu