Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Trong thần thoại Hy Lạp cổ đại, những người có khiếm khuyết trên cơ thể được gọi là thiên sứ.
Bọn họ g/ãy cánh rơi xuống trần gian là vì để ban phước lành cho người yêu mà họ đã chọn.
Đây là lời sấm truyền của thần linh mang tên tình yêu. Tiếng chúc phúc ngày càng lớn dần.
Tôi ôm lấy người yêu của mình, sải bước tiến về phía tương lai của chúng tôi.
Lên xe rồi tôi cũng không nỡ buông tay. Tôi ôm lấy cậu ấy, cậu ấy tiếp tục vùi mặt vào lồng ng/ực tôi.
Giọng nói nghèn nghẹn vang lên: "Cảm ơn anh, vì đã chuẩn bị những lời chúc phúc này cho tôi."
"Không phải do tôi chuẩn bị đâu." Nhưng mà tôi biết tập tục ở nơi đây.
"Từ nay về sau không được nói cảm ơn với tôi nữa. Nếu muốn nói lời cảm ơn, thì hãy nói em yêu anh. Thiên sứ của tôi."
17
Đã gọi điện thoại về nhà từ trước, thời lượng cuộc gọi là bốn tiếng năm mươi tám phút.
Tôi đưa Sầm Nguyện về nhà. Cậu ấy vô cùng căng thẳng.
Tôi nắn bàn tay cậu ấy, nói cho cậu ấy biết: "Nguyện Nguyện rất tốt, mọi người sẽ thích em thôi. Đừng làm tủi thân chính mình, nếu như ở không quen thì chúng ta sẽ dọn ra ngoài."
Tôi đưa Sầm Nguyện về nhà là vì muốn đợi một người. Ở nhà hay không cũng không quan trọng, nhưng mà tôi cảm thấy Sầm Nguyện sẽ muốn nhận được công nhận của người nhà tôi.
Thực ra có công nhận hay không cũng không sao, nhưng mà tôi muốn cậu ấy có được nhiều tình yêu thương hơn một chút.
Mà thực ra bọn họ có yêu thương hay không cũng không sao cả. Tôi yêu cậu ấy là đủ rồi.
Là do tôi suy nghĩ nhiều rồi. Tôi vẫn còn sống sờ sờ ở đây, mà Sầm Nguyện lại thực sự quá mức hiền lành dễ mến.
Chỉ mới qua mấy ngày đã nhận được yêu thương xót xa của bố mẹ tôi. Đứa em trai kia của tôi, vốn dĩ tôi còn muốn dùng vũ lực để trấn áp.
Kết quả là ngày đầu tiên gặp mặt vẫn còn hừ lạnh một tiếng, vậy mà chưa được mấy ngày đã chạy theo đuổi gọi "Anh Sầm Nguyện."
Tôi hỏi tình hình là sao, Sầm Nguyện chỉ cười nhẹ.
Em trai tôi thì cười tủm tỉm: "Là bí mật giữa em và anh Sầm Nguyện đấy."
Thời gian cứ thế trôi qua từng ngày. Tôi đang đọc sách trong thư phòng liền nghe thấy tiếng của Sầm Nguyện: "Tự Thanh, anh mau đến đây. Nhặt giúp tôi với."
Cậu ấy chỉ tay xuống mặt đất. Điện thoại bị rơi xuống đất.
Tôi mỉm cười nhặt lên, đưa cho cậu ấy.
Cậu ấy lại cảm thấy ngại ngùng: "Có phải tôi phiền phức lắm không, thực ra tôi có thể tự nhặt lên được mà."
Tôi biết cậu ấy có thể, cậu ấy có kẹp gắp đồ chuyên dụng cơ mà: "Tôi thích cảm giác được em cần đến, tôi sẽ cảm thấy vô cùng hạnh phúc."
18
Người mà tôi đợi đã tới rồi. Là bác sĩ phục hồi chức năng cực kỳ uy tín.
Tôi hỏi Sầm Nguyện có muốn đi khám thử xem sao không.
Cậu ấy đã suy nghĩ rất lâu: "Trước kia tôi đã từng khám rồi, bác sĩ nói tỷ lệ có thể đứng lên được gần như bằng không. Dây th/ần ki/nh bị tổn thương quá nặng nề, phục hồi chức năng lại rất đ/au đớn, không có chút hiệu quả nào..."
Thực ra tôi đã phải hẹn bác sĩ này từ rất lâu rồi. Nhưng mà Sầm Nguyện không muốn đi thì đành thôi vậy: "Vậy ngày mai chúng ta đi ngắm hoa tulip nhé, còn có cả cối xay gió nữa."
Ngắm hoa tulip xong, Sầm Nguyện lại muốn đi: "Nếu như không thể đứng lên được, anh sẽ thất vọng lắm đúng không."
"Sẽ không thất vọng đâu, nhưng mà nếu có hi vọng thì em sẽ vui vẻ, tôi sẽ luôn ở bên cạnh em."
Chương 21
8 - END
Chương 14
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook