Mẹ tôi nhặt được một cô gái rất xinh đẹp ở ruộng ngô.
Tối hôm đó, anh tôi nhân lúc trời tối lẻn vào phòng của cô gái kia.
Suốt đêm hôm đó, sân trong nhà tôi cứ luôn vang lên tiếng gào thét và c/ầu x/in của người phụ nữ.
Mẹ tôi đứng ở trong sân cười tủm tỉm: “Có vẻ là sắp được bế cháu rồi đây.”
Không ngờ ngày hôm sau cô gái kia lại ch*t.
Cô gái kia mặc một bộ đồ rộng đỏ thắm bị nhuốm đầy m/áu thắt cổ t/ự s*t.
Ông Năm nhìn th* th/ể của cô gái, sắc mặt khó coi đến cực điểm: “Mặc bộ đồ nhuốm đầy m/áu đỏ thẫm, thắt cổ mà ch*t, cô gái này đã hạ quyết tâm kéo theo cả nhà các người cùng ch/ôn rồi.”
___
Mẹ tôi hoảng hốt và có hơi sợ hãi đứng bên cạnh th* th/ể: “Ông Năm, thằng Phú đã lớn như vậy rồi mà còn chưa lấy vợ, chú bảo tôi sao không lo lắng được đây?”
Nói đoạn, mẹ tôi lại nhổ một ngụm nước bọt vào th* th/ể đang nằm trên mặt đất, “Người cô ta bị đ/âm cả nghìn nhát d/ao, nếu không có tôi c/ứu thì cô ta đã ch*t từ lâu rồi.”
“Tôi có lòng tốt ngỏ ý mời cô ta làm con dâu mà cô ta lại không thèm cái sĩ diện này, đòi sống đòi ch*t.”
“Được rồi.” Ông Năm nhăn mày gầm lên một câu.
Làm mẹ tôi sợ đến mức ngậm ch/ặt miệng ngay tức khắc.
Ông Năm hút th/uốc lá, sắc mặt âm trầm đến mức có thể nhỏ được ra cả nước, “Hãy tổ chức một tang lễ thật hoành tráng, làm cho đàng hoàng vào. Hy vọng là làm vậy có thể giải tỏa oán khí cho cô gái này.”
“Sao?” Nghe nói đến “tang lễ hoành tráng”, mẹ tôi bỗng nhiên không vui.
Theo lối nghĩ của mẹ tôi thì chắc là sẽ vứt luôn th* th/ể này ra sau núi, còn chẳng thèm đào huyệt ch/ôn cất người ta luôn.
Bây giờ ông Năm lại nói phải làm tang lễ thật hoành tráng, chưa nói đến việc mất nhiều công sức, quan trọng là còn phải cần tiền.
Mẹ tôi từ chối ngay tắp lự.
Ông Năm cũng không nóng vội, chỉ cười lạnh một tiếng rồi nhìn mẹ tôi: “Chị Quế, chị không nghe tôi cũng được thôi, nhưng lời cảnh cáo tôi đã nói với chị ngay từ đầu rồi.”
“Các người lúc đầu đã h/ủy ho/ại sự trong trắng của con gái nhà người ta, cô gái này sau đó mặc quần áo màu đỏ t/ự v*n thì tức là oán khí đã lên tới cực điểm rồi.”
“Nếu như các người không xử lý ổn thỏa theo như lời tôi nói thì cô gái này sẽ trở thành lệ q/uỷ hồng y, ngày sau không có con cháu nối dõi tông đường thì chị đừng trách ai cả nhé.”
“Cái quái gì vậy?” Mẹ tôi nghe thấy “không có con cháu nối dõi tông đường” thì hai mắt liền mở to như chuông đồng: “Thằng Phú sẽ xảy ra chuyện không may sao?”
Ông Năm hừ lạnh một tiếng, “Đừng nói là thằng Phú, đến cả thằng Long cũng không thoát được đâu.”
Tôi vốn chẳng có sức nặng gì trong mắt mẹ tôi, chẳng qua là chuyện này liên quan tới anh tôi nên mẹ tôi mới để ý như vậy.
Mẹ tôi gật đầu khom lưng nói: “Ông Năm, vừa nãy tôi nặng lời rồi, ông đừng để trong lòng nhé, tôi nghe ông hết.”
“Chỉ cần có thể giữ lại mạng cho thằng Phú thì chuyện gì cũng được.”
Đầu tiên, ông Năm bảo mẹ tôi lên thị trấn m/ua nến thơm Nguyên Bảo ở cửa hàng Âm Dương, tất cả mọi thứ đều phải là đồ có quy cách cao nhất.
Sau đó lại bảo tôi đến nhà chú Ba b/án qu/an t/ài lấy về một cỗ qu/an t/ài màu đỏ thẫm.
Bình luận
Bình luận Facebook