Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hủ Vô Cùng Đam
- Bệnh Cũ
- Chương 2
4
Trong b/ệnh viện thành phố, bác sĩ nhìn phim chụp CT của tôi, sắc mặt nặng nề.
Ở cửa có một cô đang lướt Douyin, bật tiếng rất to.
Cách một khung cửa, tôi nghe được tin tức hóng hớt: "Thái t.ử gia họ Triệu đón nhận hỉ sự, người có tiền cuối cùng cũng thành đôi".
Hành động của Triệu Nhất Dương đúng là nhanh thật đấy.
Bàn tay vô thức siết ch/ặt vạt áo, tôi nhàn nhạt nặn ra một nụ cười, nhìn về phía bác sĩ: "Trên sổ hộ khẩu chỉ có mỗi mình cháu, bác cứ nói thẳng là được ạ."
Bác sĩ lộ ra vẻ mặt thương xót: "Đợi kết quả sinh thiết nhé."
Ông ấy nói rất ẩn ý, nhưng tôi đã dự liệu được từ trước.
Hai tháng trước, tôi bắt đầu nôn ra m.á.u không rõ nguyên nhân.
Lấy lại bình tĩnh sau cơn h/oảng s/ợ, ý nghĩ đầu tiên nảy ra là gọi cho Triệu Nhất Dương.
Nhưng điện thoại vừa kết nối, giọng oán trách của Tô Tân Tân đã từ ống nghe truyền đến.
"Lại là Trần Kha, rốt cuộc cậu ta là bạn gái của anh hay em là bạn gái anh thế?
"Em không quan tâm, hôm nay là ngày chúng ta chính thức ở bên nhau.
"Cậu ta không tới chúc mừng thì thôi đi, nhưng tiếng 'chị dâu' này thì bắt buộc phải gọi chứ.
"
Tôi bàng hoàng nhớ lại bộ dạng vội vã rời đi của Triệu Nhất Dương hồi sáng.
Hóa ra, là để đi tỏ tình.
Đầu dây bên kia, tiếng pháo hoa vút lên không trung cùng tiếng hò reo ầm ĩ vang lên không ngớt.
Người đàn ông bật cười trầm thấp: "Chỉ thế thôi sao?"
Giây tiếp theo, Triệu Nhất Dương ghé sát vào điện thoại: "Trần Kha, gọi chị dâu đi."
Rõ ràng tối qua, anh còn quấn lấy tôi làm tận cùng những chuyện của tình nhân.
Kề sát bên tai tôi thì thầm: "Trần Kha, chúng ta cứ thế này ở bên nhau cả đời nhé."
Tôi sững sờ một thoáng, trong cổ họng lại dâng lên mùi vị tanh ngọt.
Cúp điện thoại, tôi lại hèn mọn mà cảm thấy may mắn.
May nhờ có ngụm m.á.u này.
Nếu không, tôi thực sự phải gọi em gái ruột của mình là chị dâu rồi.
5
Mối qu/an h/ệ giữa tôi và Tô Tân Tân, hiếm có ai biết được.
Năm đó bố tôi bạo hành gia đình, mẹ chọn cách ly hôn rồi tái giá.
Cùng năm đó, Tô Tân Tân ra đời.
Sợ tôi dây dưa quấy rầy, mẹ chưa bao giờ cho tôi và cô ấy gặp mặt nhau.
Lần duy nhất, là vào năm học lớp 11.
Lúc tan học đi ngang qua một nhà hàng, tôi nhìn thấy mẹ và một người đàn ông xa lạ đang tổ chức sinh nhật cho một bé gái.
Họ cùng nhau vỗ tay hát mừng, thổi tắt những ngọn nến rực rỡ sắc màu.
Cô bé lén bôi kem bánh kem lên mặt mẹ, bà cũng không hề tức gi/ận.
Xuyên qua tấm cửa kính sáng bóng, tôi nhìn thấy những quả bóng bay tuyệt đẹp treo trên tường — Chúc mừng sinh nhật Tô Tân Tân.
Đó là lần đầu tiên tôi biết, bóng bay có thể được làm thành hình chữ cái, và cũng là lần đầu tiên tôi biết đến cái tên của đứa em gái cùng chung huyết thống với mình.
Tràn ngập ánh nắng và hương vị của sự sống mới.
Tôi nghĩ, cô ấy chắc hẳn đã được sinh ra trong tình yêu thương và sự mong đợi.
Không giống như tôi, mình đầy thương tích, chẳng ai quan tâm.
Lúc tan học ngày hôm sau, Triệu Nhất Dương luôn đi phía trước đột nhiên quay đầu lại, cười như không cười: "Đi đường vòng mà cũng phải đi cùng, Trần Kha, bám lấy tôi thế cơ à?"
Mặt tôi đỏ bừng như con tôm luộc, không nói cho anh biết rằng, tôi đi đường vòng, chỉ vì sợ lại nhìn thấy niềm hạnh phúc đủ sức th/iêu rụi mình đó.
Nhưng không lâu sau, Tô Tân Tân vẫn biết đến sự tồn tại của tôi.
Cô ấy không biết nghe ngóng từ đâu được số QQ của tôi, nói rằng mẹ mời tôi đến nhà ăn cơm.
Bà nội lôi gói trà ngày Tết mới nỡ mang ra uống, bảo tôi mang đến biếu mẹ.
Nhưng khi tôi xách theo món quà đứng trước cửa căn biệt thự, thứ đ/ập vào mắt tôi chỉ là một đống mâm bát thức ăn thừa mứa, nguội ngắt.
Sắc mặt tôi trắng bệch, nhận ra rằng mẹ căn bản không hề gọi tôi tới.
"Ây da, vừa nãy em đói quá, nên bố bảo mọi người cầm đũa ăn trước rồi."
Tô Tân Tân mỉm cười, nhưng trong ánh mắt lại tràn ngập sự th/ù địch rõ ràng:
"Lúc này họ đều đến công ty rồi, dì giúp việc cũng đang ngủ trưa.
"Anh trai này, anh không phiền giúp chúng em rửa đống bát này chứ."
Nụ cười ngây thơ tựa như một lưỡi ki/ếm sắc bén.
Cho đến tận hôm nay, tôi đã không còn nhớ mình tháo chạy t.h.ả.m hại thế nào khỏi nơi đó nữa.
Chỉ nhớ ngày hôm ấy, trên chiếc quần đồng phục của tôi đã bị rá/ch một mảng vĩnh viễn không thể lành lại.
Giống hệt như trái tim tôi.
Chương 7
Chương 13
Chương 13
Chương 8
Chương 7
Chương 8
Chương 11
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook