Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Chuyện của Hứa Lạc Tinh vẫn khiến tôi canh cánh.
Nhưng sau lần đó, cậu ta lại biến mất rất lâu, dần dần tôi cũng buông lỏng cảnh giác.
Đúng dịp thị trấn tổ chức Lễ hội Đạp Sóng, tôi bàn với Hàn Triệt cùng ra biển tắm nắng.
Nghe xong, hắn lập tức gật đầu, còn chủ động chuẩn bị đủ thứ cho chuyến đi.
Tôi ngồi trên bàn, chống cằm nhìn bóng lưng bận rộn của hắn.
Càng nhìn… càng thấy những lời Hứa Lạc Tinh nói hôm đó thật vô lý.
Nhưng tôi chợt nhớ ra...
Bình thường Hàn Triệt chỉ chuẩn bị đồ ăn cho tôi.
Vậy hắn ăn gì?
Tôi hỏi thẳng.
Bàn tay đang cầm ổ bánh mì của hắn khựng lại một chút.
“Em không cần lo cho anh.” Hắn nói khẽ.
“Bình thường anh ra chợ m/ua ít tôm cá nhỏ là đủ rồi. Anh ăn không nhiều.”
Tôi gật đầu.
Quả nhiên là vậy.
Người dịu dàng như hắn… sao có thể đi săn cá m/ập chứ?
Thật quá vô lý.
Đúng ngày lễ hội, bãi biển đông nghịt người.
Trời trong xanh, mặt biển phẳng lặng.
Hàn Triệt nhanh chóng chiếm được một vị trí đẹp, dựng lều trên cát.
Còn tôi thì nằm dài trên ghế, thảnh thơi tận hưởng ánh nắng.
Nước biển vỗ nhẹ vào chân, mát lạnh dễ chịu.
Tôi khẽ nheo mắt.
Một lúc sau, người b/án dừa đi ngang qua.
Tôi nói với Hàn Triệt một tiếng, rồi đứng dậy đi về phía xe dừa.
Ấy vậy mà đúng lúc đó, thời tiết đột ngột đổi khác.
Bầu trời trong xanh bỗng chốc tối sầm lại.
Mặt đất rung chuyển, mọi người còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra...
Một con sóng khổng lồ, cao như cả tòa nhà, ập thẳng vào bờ.
Tôi chỉ kịp nghe thấy Hàn Triệt gọi tên mình.
Giây sau, cả người đã bị cuốn phăng vào lòng biển.
Người người hoảng lo/ạn bỏ chạy, tiếng la hét vang dậy:
“Sóng thần!”
Chương 30: Phong toả khu vực
Chương 21
Chương 67: Mượn xác hoàn hồn
Chương 17
Chương 7
8 - END
Bình luận
Bình luận Facebook