Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hủ Vô Cùng Đam
- Sau Lớp Mặt Nạ
- Chương 6
18
Sáng hôm sau tỉnh giấc, tôi xỏ vội quần vào định chuồn mất hút.
Giọng nói của Giang Ngự vang lên từ phía sau, mang theo chút đùa cợt: "Sao vậy, định lật mặt quỵt n/ợ đấy à?"
Rõ ràng là anh ta vừa đi tắm cơ mà, sao lại nhanh thế nhỉ? Tôi không nhịn được mà ngoái đầu nhìn lại.
Giang Ngự chỉ mặc mỗi chiếc quần tây, nửa thân trên ở trần. Ánh nhìn phóng tới chỗ tôi thẳng thắn và ngập tràn tính xâm lược.
Tôi tự dưng thấy chột dạ. Phải công nhận là thân hình của anh ta luyện được quá đẹp, đậm chất "tên c/ôn đ/ồ mặc vest" luôn.
Anh ta bước lại gần, trong miệng sực nức mùi bạc hà thoang thoảng, kéo tuột cánh tay tôi lại rồi cúi đầu hôn tới tấp: "Đi đâu?"
Hôn một lúc, giọng anh ta hơi khàn rồi. Tựa trán vào tôi thấp giọng, hạ mình nhún nhường: "Cho tôi một danh phận đi."
Tôi vốn cứ tưởng bản thân mình là một kẻ lòng dạ sắt đ/á. Thế nhưng Giang Ngự thực sự quá biết cách làm người ta mềm lòng.
Ngay lúc tôi há miệng chuẩn bị đáp lại thì điện thoại đổ chuông. Là Hoắc Tư Niên, tôi run lên một cái.
Lảng tránh ánh mắt đầy dò xét của Giang Ngự, tôi nói dối: "Người quản lý gọi em, em đi trước đây."
Khép cửa lại, ngăn cách với ánh mắt nóng rực đến bỏng người ở bên trong, tôi cúi đầu nhìn cuộc gọi trên màn hình điện thoại. Thật bất thường, tiếng chuông vẫn cứ dai dẳng reo lên không ngừng.
19
Hoắc Tư Niên có một phòng trà, bên trong bày đủ loại trà cụ hình th/ù kỳ quái, cùng một chuỗi hạt trầm hương mà hắn thường xuyên mân mê trên tay. Chuỗi hạt đó, tôi chỉ nhìn lướt qua thôi cũng thấy buồn nôn.
Hắn đang nói chuyện với người ta. Tôi nằm trên chiếc sập gỗ t.ử đàn đắt đến c.ắ.t c.ổ của hắn, đợi hắn bàn bạc xong công việc.
Trong phòng trà có đ/ốt trầm. Tôi nghe mãi nghe mãi thì đ.â.m ra buồn ngủ, chỉ muốn đ.á.n.h một giấc.
Chẳng biết đã trôi qua bao lâu, tôi cảm giác có người đang sờ mặt mình, khiến tôi gi/ật mình tỉnh giấc. Là kẻ đang bàn chuyện làm ăn với Hoắc Tư Niên.
Gã đó mang dáng vẻ của một tay thiếu gia nhà giàu, véo véo má tôi, ngoái đầu nói với Hoắc Tư Niên: "Ông chủ Hoắc cất giấu không ít hàng tuyển nhỉ. Cậu này, ra giá đi?"
Tim tôi chùng xuống. Gương mặt tôi không còn chút biểu cảm nào, khẽ rụt người về phía sau.
Hoắc Tư Niên có vẻ như vừa mới rửa tay xong, đang chậm rãi thong thả dùng khăn tay lau đi vết nước. Hắn liếc nhìn tôi một cái.
Cười như không cười, điềm nhiên đưa cho đối phương một hộp đồ: "Cái thứ ch.ó má này tôi chưa dạy dỗ đàng hoàng. Cả người toàn gai góc, gây mất hứng lắm."
Tôi thở phào nhẹ nhõm. Hiếm khi Hoắc Tư Niên làm người được một lần, mặt trời mọc đằng Tây rồi sao?
20
Sau khi gã kia rời đi, nụ cười trên mặt Hoắc Tư Niên dần dần phai đi. Cuối cùng lóe lên một tia nham hiểm khó mà nhận ra.
Lúc cúi đầu châm th/uốc, hắn vẫy tay gọi thư ký đến: "Phái người theo dõi thằng họ Hứa đó, đào hết mấy chuyện bẩn thỉu của cả nhà nó lên cho tôi, cả thằng bố nó cũng đừng tha."
Tôi hơi buồn cười. Con cáo già này, thảo nào hắn không chịu để gã họ Hứa kia chạm vào tôi.
Thì ra là vì chính bản thân hắn cũng ngứa mắt đối phương. Tôi chẳng có hứng thú tẹo nào với chuyện của hắn.
Niềm đam mê duy nhất của tôi, chỉ là ki/ếm tiền, sau đó tìm một nơi không ai biết mình là ai. M/ua một hòn đảo nhỏ, xây một căn nhà màu trắng thật đẹp, trên đảo sẽ nuôi thật nhiều những con vật nhỏ.
Những ngày tháng còn lại chỉ việc ăn uống vui chơi. Quả thực không thể sướng hơn được nữa.
Hôm nay Hoắc Tư Niên có vẻ tâm trạng không được tốt. Hắn sa sầm mặt mày, sau khi xem xong tập tài liệu mà thư ký mang đến lại vào nhà vệ sinh rửa tay.
Lúc bước về phía tôi, áo khoác đã được cởi ra. Thư ký rất biết điều, nhẹ nhàng khép cửa lại giúp chúng tôi.
Nhìn thấy chuỗi hạt trầm hương trên cổ tay hắn, trong lòng tôi lại thấy rợn người. Tên bi/ến th/ái c.h.ế.t tiệt này lại định giở trò b/ệnh hoạn gì nữa đây?
21
Hoắc Tư Niên cởi nút cài ở cổ tay, xắn tay áo lên hai gấu, cúc áo sơ mi trước n.g.ự.c cũng chỉ mở đúng hai cái. Không hề cởi ra toàn bộ.
Tôi gh/ét nhất cái bộ dạng này của hắn, cực kỳ làm màu. Rõ ràng mỗi lần luôn không biết mệt mỏi là hắn, nhưng kẻ thê t.h.ả.m nhất lại luôn là tôi.
Hắn l/ột đồ của tôi cũng vô cùng điêu luyện. Chỉ là khi nhìn thấy dấu vết đỏ ửng trên n.g.ự.c tôi, động tác của hắn chợt khựng lại: "C/ưa đổ rồi sao?"
Tôi biết chắc chắn hắn đã mất hứng rồi. Tôi ngồi dậy, giả vờ lấy lòng ngoan ngoãn: "Vâng, em lợi hại không?"
Hoắc Tư Niên cũng thẳng người dậy, ánh mắt tĩnh lặng không gợn sóng đảo qua người tôi từ đầu đến chân. Nửa ngày sau, hắn bước sang một bên châm điếu th/uốc: "Chụp ảnh chưa?"
Tôi nói dối: "Anh ta rất cảnh giác, điện thoại của em bị thu hết rồi."
Hoắc Tư Niên hút t.h.u.ố.c một lúc. Đột nhiên hắn từ từ bật cười: "Tiểu Dã, em có biết không? Điều em không giỏi nhất, chính là nói dối đấy."
Hắn đi về phía tủ đồ. Tôi nhìn thấy hắn lôi ra chiếc roj da ngựa và sợi xích chân, đó là thứ hắn đặc biệt tìm người làm riêng.
Quất vào người đ/au muốn c.h.ế.t nhưng lại không đến mức da tróc th!t bong. Những ký ức dơ bẩn và nh/ục nh/ã ngày trước lại bắt đầu ùa về, tay tôi bắt đầu khẽ run lên.
"Em không lừa anh. Lúc em bước vào phòng, Giang Ngự đã ném hết đồ trên người em ra ngoài rồi. Một người như anh ta, sao có thể dễ dàng tiếp cận như thế được."
Tôi ép bản thân mình phải bình tĩnh lại, lục lọi lại toàn bộ những khoảnh khắc bùng n/ổ diễn xuất của bản thân ngày trước trong đầu.
Chương 11
Chương 11
Chương 11
Chương 11
Chương 12
Chương 11
Chương 11
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook