Sông Cạn, Đá Mòn

Sông Cạn, Đá Mòn

Chương 14

17/05/2024 10:07

14

Chùa Đại Chiêu là chùa cổ trăm năm, đỉnh chùa được phủ bằng ngói lưu ly, trong chính điện lại càng nguy nga lộng lẫy.

Phòng của Tiêu Tịch Ngọc chật hẹp hơn trong tưởng tượng của ta nhiều.

Sau khi ta đỡ hắn ngồi xuống ghế, môi hắn trắng bệch, mồ hôi đã thấm ướt ở thái dương.

Chắc phải kêu người xuống núi tìm thầy th/uốc rồi, ta nghĩ thế.

Ai ngờ vừa quay người lại, ống tay áo đã bị người thiếu niên trên trường kỷ khe khẽ nắm lấy.

“Muốn đi tham gia yến hội à? - Hắn hỏi.

Hắn thu ngón tay lại, khuôn mặt dính đầy bụi bẩn ngước lên nhìn ta.

Ta phảng phất nhìn thấy trong ánh mắt ấy một chút cảm xúc gọi là tủi thân.

Gió lạnh ùa vào từ tấm rèm đang hé, thổi qua khiến người ta phát run.

Thấy ngón tay Tiêu Tịch Ngọc đã lạnh cóng đến đỏ bừng, ta thầm thở dài, giơ tay cởi áo khoác nhung làm từ gấm Vân Nam trên người xuống, đắp lên người hắn.

“Ta đi gọi người xuống núi tìm thầy th/uốc.”

“Ta không sao.” - Tiêu Tịch Ngọc lại lắc lắc đầu, nhè nhẹ cất tiếng: “Chỉ là vết thương nhỏ mà thôi.”

Ta chỉ đành ra lệnh cho Trân Châu lấy một chậu nước ấm đến, nhúng ướt khăn tay rồi lau má cho hắn.

Tiêu Tịch Ngọc cầm lấy khăn tay, nhưng không lau được bụi bặm dưới mí mắt trái.

“Để ta.” - Ta lấy lại khăn tay, lau giúp hắn.

Hắn ngẩng đầu, ánh mắt nhìn thẳng vào khuôn mặt ta, bên tai nhuộm một sắc hồng khác thường.

“Tiêu Tịch Ngọc, sao ngươi lại để bọn chúng vừa đá/nh vừa đạp ngươi như thế?” - Mắt ta liếc qua cổ tay phải của hắn, cũng không biết con d/ao găm kia có còn cột ở đó không.

Ánh mắt Tiêu Tịch Ngọc tối lại, im lặng một lúc, mới mở miệng: “Bọn chúng đông người.”

Cái cớ vụng về kiểu gì thế này.

Ta tức gi/ận cười nhẹ một tiếng, gập ngón tay gõ nhẹ vào trán hắn, “Đừng có để bọn chúng b/ắt n/ạt nữa đấy.”

Khuôn mặt Tiêu Tịch Ngọc tràn đầy ngạc nhiên, vệt hồng trên trái tai lập tức lan rộng lên cả vành tai.

Bôi th/uốc mỡ cho hắn xong, sắc trời cũng đã sẩm tối, xe ngựa của phủ Quận vương đã chờ ở bên ngoài từ lâu.

Chàng thiếu niên trên trường kỷ rũ mắt, xoay xoay tràng hạt trên cổ tay, giọng nói phảng phất nét hiu hắt: “Cô còn chưa ăn cơm chay trong chùa.”

Tính cách của hắn vốn lạnh lùng, vẻ mặt lúc này lại cực kỳ ngoan ngoãn.

Ta có chút gi/ật mình.

Nhìn chàng thiếu niên đã trút bỏ hết sự hung hãn kia, ta nhếch khóe miệng, “Ngày sau ta sẽ lại đến.”

Ta ngừng một chút, lại bổ sung thêm: “Cũng đâu chỉ có mỗi lần này đâu.”

Chàng thiếu niên cúi đầu, thấp thoáng nét cười trên khóe môi.

Danh sách chương

5 chương
17/05/2024 10:08
0
17/05/2024 10:08
0
17/05/2024 10:07
0
17/05/2024 10:18
0
17/05/2024 10:18
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Tăng giá thuê 50 triệu ép tôi dọn đi? Tôi dọn sạch đồ ngay trong đêm, chủ nhà tham lam chết lặng!

Chương 11

5 phút

Cô ta muốn dùng cái thai để ép cung đoạt vị, nào ngờ chồng tôi chỉ là kẻ ở rể vô dụng

Chương 18

24 phút

Em trai tóc vàng nâng bước chị gái lên mây xanh

Chương 6

28 phút

Trọng sinh rồi mới biết, sư phụ đã đợi ta vạn năm

Chương 9

29 phút

Tiểu Bạch Xà

Chương 9

31 phút

Cải tạo cổ trạch ma quái thành kịch bản sát, tổ tông chơi đến quên lối về

Chương 7

36 phút

Đêm tân hôn âm dương, Vương gia lệ quỷ khóc lóc cầu xin ta đừng tụng kinh nữa

Chương 8

47 phút

Phóng viên cá mặn mang thai chạy trốn, cha đứa bé là đỉnh lưu

Chương 14

49 phút
Bình luận
Báo chương xấu