Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Roj quất xuống người Bùi Tịch Thanh, anh không rên lấy một tiếng, chỉ vì đ/au mà ngón tay run lên.
“Vẫn chưa chịu nhận? Rốt cuộc hai đứa là thế nào? Danh dự nhà họ Bùi cũng không cần nữa sao?”
Ông cụ Bùi m/ắng bóng gió, ánh mắt sắc lạnh quét về phía tôi.
Ông giơ tay lên, roj sắp giáng xuống vai tôi.
Bùi Tịch Thanh đột nhiên chắn trước mặt tôi.
“Ông nội, là cháu ép em ấy. Không liên quan đến em ấy.”
“……”
Cả căn phòng im phăng phắc trong chớp mắt.
Tôi nhìn anh, trong lòng như có gai nhọn đ/âm vào.
Chính vì anh lúc nào cũng che chở tôi như thế… nên tôi mới không thể buông anh ra.
Anh trai tôi — đúng là quá xảo quyệt.
5
Hôm đó, Bùi Tịch Thanh chịu gia pháp rất nặng.
Lưng anh toàn những vết roj rớm m/áu.
Còn tôi cũng bị mẹ làm bộ đ/á/nh cho một trận.
Đánh xong, bà còn khen tôi làm tốt.
Bà tưởng tôi muốn leo vào hào môn.
Bà sai rồi.
Tôi chỉ muốn leo lên giường anh trai mình.
Nửa đêm, tôi lén đi thăm Bùi Tịch Thanh.
Tôi giúp anh bôi th/uốc, anh bảo tôi cút.
Bùi Tịch Thanh thực sự bị tôi chọc đến phát đi/ên.
Tôi cúi xuống, khẽ thổi vào vết thương, nhỏ giọng nói:
“Anh… đừng kết hôn được không?”
Cùng tôi sa đọa đi.
Nếu anh chịu, tôi có thể đưa anh bỏ trốn.
Bùi Tịch Thanh lạnh lùng nhìn tôi.
“Giang Kiều, em là cái gì mà dám can thiệp vào cuộc đời tôi?
“Nếu không phải năm đó em dùng th/ủ đo/ạn hèn hạ, tôi có phải dây dưa với em đến giờ không?”
Trong mắt anh, sự chán gh/ét lần đầu tiên đậm đến vậy.
Tôi khựng lại.
Quen nhìn anh cười ôn hòa, suýt nữa quên mất lúc anh nổi gi/ận đ/áng s/ợ đến thế nào.
“Anh… lâu như vậy rồi, anh chưa từng thích em dù chỉ một chút sao?”
Tôi lấy hết can đảm, cuối cùng cũng hỏi ra câu này.
Dù biết là tự rước nhục vào thân.
Quả nhiên, giọng anh càng lạnh hơn.
“Tôi gh/ét em còn không hết, sao có thể thích em?”
“Giang Kiều, cút ra ngoài! Tôi không muốn nhắc lại câu này nữa.”
Ng/ực tôi nghẹn lại.
Nhưng tôi vẫn cố nở nụ cười.
“Biết rồi. Em sẽ cút.”
6
Bùi Tịch Thanh sai người đưa tôi trở lại trường.
Chương trình đại học không nhiều.
Rảnh rỗi là tôi lại dò hỏi tình hình trong nhà.
Mẹ nói, lễ đính hôn của Bùi Tịch Thanh và Lâm Tây Vũ đã được lên lịch.
Sự kết hợp của hai gia tộc lớn sẽ không vì chút scandal này mà dừng lại.
Bởi vì lợi ích mới là thứ vĩnh viễn.
Lễ đính hôn tổ chức trên một du thuyền xa hoa.
Tôi trốn tiết, giả làm nhân viên phục vụ trà trộn vào.
Du thuyền quá lớn, tôi tìm Bùi Tịch Thanh mất khá lâu.
Khi tìm thấy, anh đang trò chuyện với một đám bạn x/ấu.
Xung quanh đều chúc mừng anh, nhưng trong mắt anh chỉ là một tầng nhạt nhòa, không nhìn ra chút vui mừng nào.
Chẳng bao lâu sau, Lâm Tây Vũ đến tìm anh.
Một đôi trai tài gái sắc… sắp trở thành vợ chồng.
Lòng tôi gh/en đến mức như sắp bị th/iêu rỗng.
Nếu không có được anh trai tôi… vậy thì tôi cũng không thể để anh quên tôi.
Khi không khí bữa tiệc đang cao trào, đèn bỗng tắt.
Mùi pheromone của tôi lan ra.
Bùi Tịch Thanh lập tức bắt được.
Anh theo tôi ra boong tàu.
Tôi ngồi trên mép lan can, gió biển thổi mạnh đến mức gần như không mở nổi mắt.
“Giang Kiều, em đến đây làm gì?”
Sự mất kiên nhẫn trong mắt anh rõ ràng đến mức chẳng cần che giấu.
Dạo này anh hình như càng lúc càng chán gh/ét tôi.
Có lẽ ngủ đủ rồi… cũng lười giả vờ nữa.
“Đến tặng quà đính hôn cho anh.”
Chương 1
Chương 8
Chương 12
Chương 6
Chương 9
Chương 6
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook