Bị Phản Diện Điên Cuồng Cưỡng Ép Yêu

Bị Phản Diện Điên Cuồng Cưỡng Ép Yêu

Chương 2

18/02/2026 12:41

Thế là tôi và hắn, trực tiếp biến thành kẻ th/ù không đội trời chung.

Suốt hai năm sau đó.

Hễ cứ gặp mặt là nhất định phải mỉa mai châm chọc nhau vài câu, khó chịu thì đ/á/nh nhau một trận, thắng thua năm ăn năm thua.

Lên đại học, bọn tôi chọn hai chuyên ngành khác nhau, ngày thường cũng chẳng chạm mặt.

Không ngờ, một lần đi liên hoan ở KTV, lại gặp Phó Tư Niên đang làm phục vụ ở đó.

Cơ hội tốt thế này mà không tranh thủ làm nh/ục hắn một phen thì đúng là có lỗi với bản thân rồi.

Giờ thì người cũng đã làm nh/ục xong.

Còn tôi… thì lại thức tỉnh.

Đúng là cái cuộc đời chó má này.

Nghĩ vậy, tôi vội vàng rút một tờ khăn ướt, áp lên mặt Phó Tư Niên.

“Ở đây không có khăn với đ/á lạnh, dùng tạm khăn ướt vậy. Lát nữa tôi dẫn cậu đi m/ua th/uốc.”

Có lẽ vì chột dạ, tôi cố tình cúi đầu, không dám nhìn hắn.

Cũng vì thế mà không thấy được ánh mắt hắn đang nhìn tôi lúc này.

Cố chấp.

Và... đi/ên cuồ/ng.

3

Ngay lúc đó, lòng bàn tay tôi bỗng bị cọ nhẹ một cái.

Một cảm giác rất khó nói.

Tê tê.

Ngứa ngứa.

Tôi không nhịn được, ngẩng đầu nhìn Phó Tư Niên một cái, liền thấy hắn ho khẽ hai tiếng, trông có vẻ yếu ớt, nhỏ giọng c/ầu x/in:

“Đau. Nhẹ chút.”

Tay đang cầm khăn ướt khẽ run lên, không dán tiếp lên mặt hắn nữa.

Nhìn bộ dạng có vẻ rất khó chịu của Phó Tư Niên, tôi theo bản năng quay mặt sang chỗ khác.

Phó Tư Niên rất đẹp trai.

Điều này tôi luôn biết.

Nếu không thì hắn cũng chẳng thể liên tiếp ba năm liền trở thành nam thần của Nhất Trung.

Sống mũi cao thẳng, da trắng mịn, đường nét gương mặt sắc sảo.

Đôi mắt đen trông vô cùng lạnh lùng.

Đôi môi mỏng hơi đỏ, không cười thì nghiêm túc, cười lên lại có chút quyến rũ.

Tôi đã tưởng tượng vô số lần cảnh đ/á/nh cho hắn chịu thua, mềm giọng c/ầu x/in.

Nhưng khi thật sự nhìn thấy rồi.

Trong lòng tôi lại bỗng dưng hoảng lo/ạn không hiểu vì sao.

Tôi không dám nghĩ nhiều, đưa tay kéo hắn đứng dậy.

“Giờ cũng muộn rồi, ký túc xá chắc đóng cửa hết rồi, cậu cũng không về được. Vừa hay A Bân đặt giúp tôi một phòng trên tầng cao nhất, tối nay cậu qua đó nghỉ đi, coi như tôi làm lỡ thời gian của cậu, bồi thường vậy.”

Chưa kịp để Phó Tư Niên lên tiếng, A Bân đã ngồi không yên trước.

Mấy người anh em khác cũng vậy.

Mọi người nhao nhao nói:

“Lục ca, đừng mà, trong đó còn có bất ngờ bọn em chuẩn bị cho anh đó.”

“Đúng vậy, anh dẫn Phó Tư Niên đi là sao chứ? Giờ ký túc có đóng cửa có sao, trèo cửa sổ vào là xong mà.”

“Hoặc đặt thêm một phòng khác cũng được, tiền tính cho em được không anh?”

Nghe vậy, tôi không nhịn được mà lật mắt.

“Rảnh quá.”

Vừa định nói với Phó Tư Niên hay là đổi phòng khác, thì hắn đã đ/âm sầm vào lòng tôi.

Cằm người đàn ông đặt lên vai tôi, hơi thở phả lên bên cổ.

Cơ thể tôi cứng đờ trong chốc lát, còn chưa kịp đẩy hắn ra, đã nghe Phó Tư Niên khàn giọng nói:

“Tôi say rồi, khó chịu lắm. Không muốn đi nữa, cứ lên phòng trên tầng cao nhất đi. Không phải cậu nói muốn bồi tội với tôi sao? Không lẽ nói rồi không giữ lời?”

4

Lời đã nói đến mức này rồi, tôi cũng không từ chối nữa.

Danh sách chương

4 chương
18/02/2026 13:12
0
18/02/2026 12:41
0
18/02/2026 12:41
0
18/02/2026 12:40
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu