Vô Tận

Vô Tận

Chương 28

08/05/2026 21:26

Tôi theo đoàn nhạc sang Ý.

Yến Ngật Phong bảo tôi cứ suy nghĩ cho thật kỹ đi.

Tôi đồng ý.

Kỳ thực tôi rất thấu hiểu tâm trạng của anh.

Có lẽ anh cảm thấy, kết quả sau quá trình cân nhắc kỹ lưỡng.

Sẽ mang lại nhiều cảm giác an toàn hơn chăng.

Lịch trình của dàn nhạc dạo đó vô cùng dày đặc.

Giữa chúng tôi lại còn bị lệch múi giờ.

Cho nên chúng tôi vẫn rất ít khi trò chuyện cùng nhau.

Tôi chỉ nắm bắt được qua tin tức trên báo đài.

Rằng anh đã chính thức tiếp quản Tập đoàn nhà họ Yến.

Mà các thành viên hội đồng quản trị cũng như những cổ đông trong tập đoàn, lại chẳng một ai có dị nghị gì.

Thế mới nói, Yến Ngật Phong thật sự rất tài ba.

Lúc đoàn nhạc đặt chân đến Florence, trong nước cũng đã rục rịch chớm hè.

Chính vì thế ngày hôm đó khi Yến Ngật Phong xuất hiện trước cửa phòng, anh chỉ mặc một chiếc áo cộc tay màu trắng vô cùng giản dị.

Trông có đôi phần giống một cậu sinh viên mới chập chững bước vào đời.

"Chẳng phải bảo em suy nghĩ kỹ lại sao?" Tôi đứng ở cửa hỏi vặn.

Anh bước vào, đóng sầm cửa lại, túm lấy tôi kéo tuột vào lòng.

"Thế em đã nghĩ thông suốt chưa?" Anh rúc vào hõm cổ tôi cất giọng muộn phiền.

Tôi không nói tiếng nào, cầm lấy tay anh dắt tới bên bậu cửa sổ.

"Yến Ngật Phong, mặt trời ở Florence bây giờ sắp lặn rồi."

"Ừm." Có thể do chưa nhận được đáp án từ tôi nên anh có vẻ hơi rầu rĩ.

"Đại khái là." Tôi nắm lấy tay anh, dắt tay anh khua một vòng phác họa: "To ngần này này."

"Màu sắc thì, chính là màu vàng ươm. Nhưng mặt trời hôm nay nhạt hơn màu vàng ươm một chút."

"Phía bắc có chút mây đen. Rất nhạt nhòa, giống hệt như đang phủ một lớp sương mỏng lên bầu trời xa xăm vậy."

"Tả thế này, anh có tưởng tượng ra được đại khái thế nào không?"

Anh chần chừ giây lát rồi mới đáp:

"Anh nghĩ chắc là có thể."

Tôi thả tay anh ra, sau đó mới hỏi:

"Thế nên em muốn hỏi anh.”

"Anh đã nghĩ thông suốt chưa?"

Đến lúc này, anh mới đột nhiên vỡ lẽ ra ẩn ý của tôi.

"Tiểu Kiều." Anh có hơi nghẹn ngào thốt lên: "Có lẽ anh chẳng bao giờ khỏi bệ/nh được nữa đâu."

"Em biết." Tôi lau nhẹ khóe mắt cho anh, ngay sau đó rướn người hôn lên môi anh.

Yến Ngật Phong hơi khựng lại, kế đó ôm ghì lấy tôi.

Ngay vào khoảnh khắc màn đêm ở Florence chuẩn bị buông rủ xuống.

Chúng tôi đã trao nhau nụ hôn đúng nghĩa đầu tiên của mình.

Danh sách chương

5 chương
08/05/2026 21:26
0
08/05/2026 21:26
0
08/05/2026 21:26
0
08/05/2026 21:26
0
08/05/2026 21:26
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu