Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hoàng Yến Lê
- ÁC QUỶ TỤC MỆNH
- Chap 6
“Trước khi vào đây tôi đã báo cảnh sát rồi, bằng chứng đầy đủ, ông không chạy thoát được đâu.” Tề Văn Hiên tháo kính xuống, chỉ tay vào chiếc camera siêu nhỏ gắn trên mắt kính.
Quả nhiên là người giàu, làm việc gì cũng dùng công nghệ cao. Phương Tư Minh chẳng hề sợ hãi trước lời đe dọa của pháp luật, “Tề tổng còn trẻ tuổi, chúng ta đều là người có tiền có thế. Có tiền m/ua tiên cũng được, lẽ nào đạo lý đơn giản ấy mà cậu cũng không hiểu sao?”
Đúng là hạng giàu sang lòng lang dạ thú, loại người này có bị Thành D/ao hành hạ đến c.h.ế.t cũng không có gì đáng tiếc.
“Phương tiên sinh, có tiền m/ua được tiên hay không thì tôi không biết, nhưng tôi có thể giúp anh tận mắt chứng kiến một thứ.” Một lá bùa bùng ch/áy thành tro trong tay Tề Văn Hiên, anh ta xoay cổ tay một cái, tro bùa b.ắ.n thẳng vào mắt Phương Tư Minh.
Bốn nhóc tỳ kia ơi, người cha khốn nạn của các cháu sắp nhìn thấy các cháu rồi đấy!
M/ua bốn tặng một, cái miệng đỏ lòm của Thành D/ao cũng sẽ sớm cho tên q/uỷ già này mở mang tầm mắt thôi.
10.
Thành D/ao vô cùng hài lòng với "bữa tối" lần này.
Phương Tư Minh bị điều tra, nhưng vì tinh thần hoảng lo/ạn, đi/ên rầy nên được đưa vào viện điều dưỡng t/âm th/ần. Nghe nói người vợ cũ Chu Mộng vẫn "nghĩa nặng tình thâm", không rời bỏ hắn nửa bước. Thế nhưng, mỗi khi thấy Phương Tư Minh bị những ảo giác hành hạ đến c.h.ế.t đi sống lại, Chu Mộng luôn quay lưng về phía nhân viên y tế để che giấu nụ cười đắc thắng nơi khóe môi. Cho đến ngày Phương Tư Minh t/ự s*t.
“Tất cả là tại tôi, hôm đó cho anh ấy ăn bít tết xong tôi lại quên mang d.a.o dĩa đi.”
“Lúc bác sĩ phát hiện ra, Tư Minh đã tự đ.â.m nát n/ội tạ/ng trong bụng mình rồi.”
“Đều tại tôi, lẽ ra tôi không nên kể cho anh ấy nghe cái kim dài đ.â.m xuyên qua bụng tôi đ/au đớn thế nào, nếu không anh ấy đã chẳng tự đ.â.m mình như thế để tìm cái c.h.ế.t…” Chu Mộng hẹn tôi ra ngoài nói có chuyện quan trọng, kết quả là cô ta đã tự mình sướt mướt kể lể hơn nửa tiếng đồng hồ.
Nhưng nhìn là biết, cô ta đang vui vẻ đến nhường nào.
“Phương Tư Minh đã đưa loại t.h.u.ố.c đặc chế nghiên c/ứu được cho lão già này, tổng cộng mười mấy lần rồi.” Chu Mộng đẩy một xấp tài liệu đến trước mặt tôi. Trên tấm ảnh trong đó chính là lão đạo Trường Không.
Đã đến lúc tôi phải đi tìm Tề Văn Hiên hỏi cho ra nhẽ.
Thế nhưng, điều tôi không ngờ tới là lão đạo Trường Không đã tìm đến tôi trước một bước. Trên đường đi tìm Tề Văn Hiên, lão ta chặn đường tôi, chính x/á/c đến mức tôi nghi ngờ lão già này vẫn luôn theo dõi mọi hành tung của mình.
Hơn mười năm trôi qua, ngoại hình của lão ta không hề thay đổi, thậm chí trông còn trẻ trung hơn trước. Xem ra loại t.h.u.ố.c đặc hiệu của Phương Tư Minh đã được lão dùng không lãng phí một chút nào.
“Tiểu hữu, nhiều năm không gặp, dạo này vẫn khỏe chứ?”
“Mọi nghi hoặc trong lòng cô bần đạo đều biết rõ, sau này tự khắc sẽ giải thích cho cô. Hiện tại có một chuyện hệ trọng liên quan đến tính mạng, ba ngày sau nhất định phải đến Thanh Phong Đạo Quán tìm ta! Nếu không, cô sẽ có họa sát thân!” Nói xong, lão đạo Trường Không phất tay áo rời đi, chẳng để tôi kịp thốt ra lời nào.
Liên quan đến tính mạng, quả thực tôi không thể không đi. Nhưng giây tiếp theo, tin nhắn tôi nhận được đã đ/ập tan ý nghĩ vừa rồi.
[Đừng tin sư phụ tôi, lão ta muốn lấy mạng cô đấy! Mau đến tìm tôi ngay!] Là tin nhắn của Tề Văn Hiên.
Không kịp nghĩ ngợi nhiều, tôi phải gặp Tề Văn Hiên trước đã. Vừa bước chân vào cổng nhà Tề Văn Hiên, Thành D/ao trong cơ thể tôi đột nhiên bắt đầu xao động bất an. Lúc này tôi mới nhận ra, cả căn biệt thự này đang bị bao phủ trong hắc khí đặc quánh, oán niệm luẩn quẩn khắp nơi.
Căn biệt thự rộng lớn giờ đây chỉ có mình Tề Văn Hiên, cùng với ba oán linh trẻ tuổi. Trong đó có một đứa đang đeo bám trên lưng anh ta.
“Ngôn Ngôn, có thắc mắc gì cứ hỏi đi, tôi sẽ giải thích rõ ràng cho cô.” Tề Văn Hiên đưa ly nước cho tôi, nhìn tôi với vẻ mặt uể oải, kiệt sức.
“Vậy tôi hỏi anh, tối om thế này sao không bật đèn lên?!”
“... Nhảy aptomat rồi, tôi không biết tủ điện ở đâu.”
Đúng là cái đồ "bình hoa" vô dụng, nhà to quá không tìm thấy cầu d.a.o thì có gì gh/ê g/ớm đâu chứ.
“Ngôn Ngôn, hôm nay mời cô ăn đại tiệc. Ba người mà cô thấy đều là do sư phụ tôi hại c.h.ế.t, oán khí không kém gì những kẻ trước đâu. Sư phụ bảo cô đến Thanh Phong Đạo Quán là để lấy mạng cô. Chỉ khi Thành D/ao hấp thụ đủ oán khí để đối kháng với lão, cô mới có cơ hội sống sót.”
Chạm đến mạng sống của mình, giờ đây tôi chẳng thể tin bất kỳ ai, kể cả Tề Văn Hiên.
“Thành D/ao muốn hút oán niệm thì phải biết ng/uồn gốc của nó. Anh tự nói đi, ba người này c.h.ế.t như thế nào?”
Tề Văn Hiên không hề coi tôi là người ngoài, kể lại từ đầu chí cuối. Hóa ra, ba người trẻ tuổi này đều là những "thể x/á/c" mà Trường Không tìm ki/ếm để thực hiện thuật Đoạt Xá. Chỉ có điều tà thuật của lão chưa chín muồi, nên đã uổng công hại c.h.ế.t ba mạng người. Trong đó, đứa trẻ bám theo Tề Văn Hiên chính là em trai ruột của anh ta.
Thân x/á/c già nua của lão chỉ dựa vào t.h.u.ố.c của Phương Tư Minh thì chẳng thể duy trì được bao lâu nữa. Tề Văn Hiên nói, thể x/á/c mà Trường Không vừa ý nhất chính là tôi. Mệnh thuần âm bẩm sinh, bát tự phù hợp, lại thêm á/c linh ngàn năm Thành D/ao bồi bổ cho cơ thể tôi bấy lâu nay. Ở độ tuổi hiện tại của tôi, chính là thời cơ tốt nhất để lão "tr/ộm long tráo phụng".
Lão ta muốn chiếm lấy cơ thể của tôi.
Chương 4
Chap 10 - Hết
Chap 9 - Hết
Chap 9
Chap 10 - Hết
Chap 8 - Hết
Chap 7 - Hết
Bình luận
Bình luận Facebook