Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hủ Vô Cùng Đam
- U U Lục Minh
- Chương 24.
Tôi gọi điện thoại cho anh trai.
Hỏi xem anh có rảnh để đến dự lễ tốt nghiệp của tôi hay không.
Anh tôi trả lời qua quýt ở đầu dây bên kia.
"Không biết nữa, ngày mai hình như anh có lịch hẹn giúp khách hàng tìm mèo."
"Anh mà không đến thì ch*t chắc với em."
Tôi nghiến răng đe dọa.
Anh bật cười.
"Ch*t kiểu gì đây?"
"Cả đời này em sẽ không thèm để ý đến anh nữa."
"..."
Đầu dây bên kia chìm vào im lặng, một lát sau mới lên tiếng đá/nh giá.
"Quả thực."
"Đó là một cái ch*t muôn kiếp không thể siêu sinh."
...
Thật ra tôi vẫn không chắc liệu anh trai có đến hay không.
Nhưng tôi là sinh viên xuất sắc, nên sẽ được lên bục phát biểu.
Số tiền tôi dùng để đóng học phí đều là những đồng tiền thấm đẫm mồ hôi và m/áu mà anh trai ki/ếm được từ những trận đá/nh quyền anh thế thân.
Là anh trai giấu tôi, ròng rã ròng rã nhai màn thầu với dưa muối suốt một tháng trời để chắt bóp từng đồng.
Là người siêu nhân mang danh xưng "anh trai" ấy, đã chật vật ki/ếm từng đồng từng cắc từ những hoàn cảnh khắc nghiệt mà tôi chẳng thể nào mường tượng nổi.
Tôi muốn để anh ít nhất cũng biết được rằng, em gái của mình cũng có chút tiền đồ.
Thế nhưng khi tôi thực sự đứng trên bục diễn thuyết.
Bên dưới khán đài là một biển người đen kịt.
Trước khi lên bục tôi không nhìn thấy anh, tôi cũng chẳng biết liệu anh có đang ẩn mình giữa biển người đông đúc kia hay không.
Nhưng tôi vẫn nhắc đến anh trong bài diễn thuyết của mình.
Gửi lời cảm ơn đến anh trai của tôi, không có anh ấy, tôi sẽ không thể đứng ở đây ngày hôm nay.
Tôi nghĩ chắc anh chẳng nghe thấy đâu.
Có lẽ anh lại đi tìm mèo cho người ủy thác thật rồi.
Tôi có thể bao dung và thấu hiểu anh mình hơn một chút.
Suy cho cùng, xét đi xét lại, tôi vẫn luôn là người mắc n/ợ anh.
Tôi vừa bước xuống bục, đã có một người chặn đường tôi lại.
Trông giống hệt một gã khờ đang ôm hoa đến tặng cho bạn gái vậy.
Cho đến khi tôi phát hiện ra, gã khờ này lại có khuôn mặt y đúc anh trai tôi.
Tôi đứng sững người ra đó.
Đó là lần đầu tiên tôi được nhận hoa.
Do chính tay anh trai tôi tặng.
Hoa tươi.
Chiếc cà vạt của anh hơi xộc xệch, nhìn là biết vừa mới đi gặp khách hàng về, nói không chừng anh ấy còn vì tôi mà từ chối một mối làm ăn lớn nữa cũng nên.
Anh cúi người xuống.
Mỉm cười nhìn tôi.
"Này, U U."
"Tiếc cho bó hồng trắng này gh/ê."
"Vì em xinh đẹp hơn hoa hồng nhiều lắm."
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 25
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook