Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi dừng lại ở khúc quanh cầu thang.
Ngẩng đầu nhìn người đứng bên cạnh.
Anh cao hơn tôi rất nhiều.
Cho nên phải hơi cúi mắt xuống mới có thể đối diện với ánh nhìn của tôi.
Tôi nhẹ nhàng rút tay khỏi tay anh.
Lại bước lên thêm một bậc thang.
Đứng ngang tầm mắt với anh rồi nói:
“Không được.”
14
Lục Diễm Chinh cúi mắt nhìn lòng bàn tay trống rỗng của mình.
Dường như sững người một chút.
Sau đó trầm giọng hỏi:
“Tại sao?”
Ánh nắng đầu thu xuyên qua ô cửa sổ nơi khúc quanh cầu thang.
Chiếu xuống người anh.
Nửa khuôn mặt Lục Diễm Chinh chìm trong bóng tối do sống mũi cao thẳng tạo thành.
Không nhìn rõ biểu cảm.
Trước đây.
Tôi rất sợ anh dùng giọng điệu như thế để chất vấn mình.
Nhưng bây giờ.
Hình như tôi đã có thêm một chút dũng khí.
Vì thế tôi đáp:
“Chúng ta sắp ly hôn rồi. Nếu còn ở chung thì không tiện.”
Đã bị ép phải ở cùng tôi suốt thời gian dài trong b/ệnh viện.
Nếu về rồi vẫn phải sống chung.
Anh sẽ rất khó chịu nhỉ...
Hơn nữa, tôi không muốn tiếp tục bị pheromone chi phối nữa.
Lục Diễm Chinh chậm rãi hạ tay xuống.
Nắm ch/ặt thành quyền bên người.
Nhìn sang chỗ khác rồi nói:
“Nhưng ký túc xá đã kín chỗ. Không còn phòng trống nào nữa.”
Tôi nhìn nghiêng gương mặt anh, mỉm cười:
“Không sao. Bây giờ vẫn còn sớm. Em có thể vào thành phố tìm khách sạn ở tạm một đêm."
"Tình trạng chân của em..."
“Sau này không thể tiếp tục huấn luyện mang tải trọng nữa."
“Cho nên trong thời gian nằm viện, em đã nộp đơn xin công tác tại b/ệnh viện quân khu ở trung tâm thành phố."
“Chẳng bao lâu nữa sẽ nhận việc.”
Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Lục Diễm Chinh.
Tôi bình thản cười.
Đưa tay nhận lấy hành lý trong tay anh.
“Anh có thể... Giúp em gọi một chiếc xe vào thành phố được không?”
Lục Diễm Chinh không trả lời.
Cũng không buông tay.
Hai người giằng co vài giây.
Anh mới hỏi:
“Không thể tiếp tục ở lại quân đội Liên Minh sao?"
“Nếu không thích công việc trong b/ệnh viện. Tôi có thể...”
“Em thích mà.”
Tôi buông tay xuống.
Tránh tiếp xúc với anh.
Mỉm cười đáp:
“Em sẽ vừa học cao học vừa làm lâm sàng."
“Như vậy cho dù không ra chiến trường."
“Vẫn có thể giúp được rất nhiều người.”
Lục Diễm Chinh nhìn tôi chăm chú.
Giống như lần đầu tiên thấy tôi mỉm cười.
“Thượng tướng Lục?”
Cơ thể anh khẽ khựng lại.
Sau đó xách hành lý đi xuống lầu.
“Tôi đưa em đi.”
---
Lục Diễm Chinh đưa tôi đến một khách sạn gần b/ệnh viện quân khu.
Thanh toán trước một tuần tiền phòng.
Sau khi đặt hành lý vào phòng.
Anh đứng trên tấm thảm ở huyền quan.
Muốn nói lại thôi.
“Thượng tướng Lục. Không còn sớm nữa. Anh lái xe về cẩn thận.”
Lục Diễm Chinh vẫn đứng yên.
Ánh đèn vàng nhạt nơi cửa ra vào phủ lên bờ vai rộng của anh.
Anh cứng nhắc nói:
“Hôm nay chân em vẫn chưa được xoa bóp.”
Tôi cảm thấy nhiệt độ trong phòng có hơi cao, vội đáp:
“Em tự làm được. Anh về đi.”
Không ai có thể ra lệnh cho Lục Diễm Chinh.
Anh bước về phía tôi.
“Phải chườm nóng trước. Hơn nữa. Em dám chắc kỹ thuật và lực tay của mình hoàn toàn chính x/ác sao?”
Anh chắn mất một phần ánh đèn.
Khiến tôi bị bóng dáng anh bao phủ.
“Được mà.”
Tôi quay đầu đi.
“Em là quân y. Anh quên rồi sao?”
Căn phòng yên lặng vài giây.
Tôi bỗng lên tiếng:
“Anh không đi cũng được.”
Tôi ngẩng đầu.
Nhìn thấy đôi mắt Lục Diễm Chinh bỗng sáng lên.
Sau đó nói tiếp:
“Như vậy ngày mai có thể trực tiếp cùng em đi đăng ký ly hôn.”
15
Không hiểu vì sao.
Mỗi lần nhắc đến chuyện đi đăng ký ly hôn.
Lục Diễm Chinh lại đột nhiên trở nên... rất bận.
Chương 10
Chương 16
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook