Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Sau khi tự mình trải nghiệm qua, cô thật sự rất thích cái tập thể lớn này, ai nấy đều vô cùng cá tính và tràn đầy sức sống.
Đặc biệt là Hạo tổng, sở hữu một gương mặt chuẩn tổng tài bá đạo nhưng lại nói một chất giọng địa phương vô cùng bình dân, toát lên một sức hút của nhà lãnh đạo vừa khác biệt lại vừa không ai sánh kịp.
Hạo Phàn quay trở lại văn phòng, bắt đầu bắt tay vào xử lý đống tài liệu chất đống.
Mãi cho đến khi tiếng chuông điện thoại từ số liên lạc được đặt chế độ quan tâm đặc biệt vang lên, người đàn ông lập tức vứt ngay cây bút ký trong tay xuống, nhanh như c/ắt chộp lấy điện thoại để bắt máy.
"Anh ơi, bên trường bận xong việc rồi, anh qua đón em về nhà đi."
"Được rồi, bảo bối cứ ở trong ký túc xá đợi nhé, nửa tiếng nữa hẵng ra khỏi cổng trường, anh tan làm ngay đây." Hạo Phàn vừa nói vừa chộp lấy chìa khóa xe trên bàn, bước chân nhanh nhẹn rời khỏi văn phòng.
Tô Vũ ngoan ngoãn làm theo. Trong lúc chờ đợi, cậu tiếp tục lật xem bản vẽ không gian ba chiều của căn biệt thự trong điện thoại.
Hôm nay hễ có thời gian rảnh là cậu lại lôi ra ngó vài cái, trong lòng đã có quyết định rồi, chỉ là vẫn muốn bàn bạc lại với người đàn ông kia một chút thôi.
Nửa tiếng sau, bóng dáng Tô Vũ xuất hiện ở cổng trường, Hạo Phàn đã đậu xe sẵn ở đó chờ cậu rồi.
Nghe thấy hai tiếng còi xe vang lên, Tô Vũ vội vàng chạy tới leo lên xe. Sau khi cậu đã ngồi vững vàng, người đàn ông liền đá/nh lái một cái, cho xe chạy thẳng về hướng tổ ấm của hai người.
Về đến nhà, Hạo Phàn quen đường cũ đi thẳng vào bếp, gỡ chiếc tạp dề treo trên tường xuống, tròng qua cổ rồi động tác vô cùng thuần thục vòng ra sau lưng thắt thành một cái nút sống.
Anh không thích thế giới hai người của mình và vợ yêu bị người ngoài làm phiền, thế nên căn biệt thự này không hề thuê giúp việc.
Ngày thường việc nấu cơm và dọn dẹp đều do một tay Hạo Phàn thầu hết, chỉ có việc tổng vệ sinh định kỳ mới thuê người làm theo giờ đến nhà dọn dẹp thôi.
Tô Vũ thì nghênh ngang đi về phía tủ đựng đồ ăn vặt, ngồi thụp xuống đất, giống như một chú sóc nhỏ đang lôi lương thực dự trữ ra vậy, nào là bánh mì nhỏ, sữa chua nhỏ, thạch nhỏ, hạt hướng dương nhỏ... của cậu ra.
Ôm một bọc đầy đồ ăn vặt trong lòng, Tô Vũ quay trở lại bên ghế sofa, hai tay buông lỏng, tiếng "loảng xoảng" vang lên, đồ ăn vặt đổ hết ra sofa.
Cậu đ/á văng đôi dép đi trong nhà ra rồi trèo lên sofa, nằm nghiêng người qua một bên, đầu tựa lên chiếc gối ôm, đưa tay bấm điều khiển từ xa để mở tivi lên.
Tùy ý chọn một chương trình giải trí để phát, Tô Vũ x/é bao bì gói khoai tây chiên nhỏ ra, chuẩn bị đá/nh một bữa no nê.
Hạo Phàn dùng ánh mắt liếc nhìn thấy cảnh tượng này, anh dừng động tác thái rau lại, đưa tay dưới vòi nước rửa qua loa hai cái rồi quay người bước ra khỏi bếp.
"Tô Tiểu Vũ, em lại ngứa da nữa rồi phải không, có cần anh giãn gân cốt cho em chút không hả? Cơm tối một lát nữa là xong rồi, sao lại cứ ăn mấy cái thứ không có dinh dưỡng, không tốt cho sức khỏe thế này hả?" Người đàn ông vừa nói vừa cúi người nhặt từng thứ một lên, tịch thu sạch sành sanh đống đồ ăn vặt của cậu.
Tô Vũ níu ch/ặt gói khoai tây chiên đã bóc vỏ, sống ch*t không chịu buông tay, đ/au khổ c/ầu x/in: "Cái này đã mở ra rồi mà, anh cho em ăn hai miếng đi mà?"
"Buông tay ra! Nghe thấy chưa hả?" Hạo Phàn lớn tiếng quát cậu: "Còn không buông tay, anh vả cho mấy cái bây giờ."
Cuối cùng ngay cả gói khoai tây chiên nhỏ cậu cũng chẳng thể bảo vệ nổi, bị người ta dùng vũ lực cư/ớp mất.
Gói khoai tây chiên đã bóc vỏ được dùng kẹp kẹp ch/ặt miệng lại, người đàn ông đem tất cả đồ ăn vặt trả về chỗ cũ, cuối cùng mới đóng cửa tủ đồ ăn vặt lại.
Bực mình thật chứ, ăn có hai miếng đồ ăn vặt mà cũng quản cho bằng được.
Ngặt một nỗi Tô Vũ lại chẳng có chỗ nào để mà đi mách lẻo cả. Nếu mà mách với bố mẹ, bố mẹ kiểu gì cũng bảo người đàn ông quản lý đúng rồi, còn cảnh cáo cậu phải ngoan ngoãn mà nghe lời nữa cơ.
Nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Hạo Phàn mà nghiến răng nghiến lợi, Tô Vũ nghẹn một bụng tức không có chỗ phát tiết, ánh mắt đ/ộc á/c liền dời sang con gấu bông bạch tuộc chân dài nằm trên sofa, ôm vào lòng thấy vô cùng dễ chịu kia.
Tóm lấy một cái chân của nó, giơ con gấu bông bạch tuộc lên quá đỉnh đầu, Tô Vũ giơ bàn tay trắng nõn nà của mình lên, t/át bốp bốp vào mặt nó.
"Dám hung dữ với tôi à? Cũng không tự soi gương xem mình là cái thân phận gì mà dám quát tôi hả?"
Chương 18
Chương 11
Chương 22
Chương 10
Chương 8
Chương 7
Chương 9
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook