Sát Nhân Giao Hàng

Sát Nhân Giao Hàng

Chương 7.

28/03/2026 20:37

Những dòng bình luận từng nói, bà ta có sở thích kỳ quái…

Lúc đầu tôi không hiểu, nhưng khi thấy bà lão cúi rạp trên người một gã cơ bắp cuồn cuộn...

Rồi giờ đây lại thấy bà ta nhìn chằm chằm gã đàn ông mặc áo mưa với ánh mắt thèm khát…

Tôi chợt hiểu ra.

Cái danh “nhà sưu tập” nghe thì hay đấy,

Chứ thực chất chẳng qua chỉ là một bà già dê già mà thôi.

Ánh mắt tôi lướt qua Cố Thành đang bất tỉnh dưới chân.

Một ý nghĩ lóe lên.

Tôi không do dự nữa, cúi người xuống, túm lấy Cố Thành đang hôn mê.

Trong chớp mắt, l/ột sạch quần áo anh ta.

Nhặt cuộn dây thừng bên cạnh, nhanh tay trói anh ta lại theo kiểu phô bày hết cơ thể.

Xong xuôi, tôi nắm tay Cố Thành kéo dậy, xoay người anh ta về phía bà lão.

“Bà ơi...” Tôi cao giọng: “Bà thích kiểu này không?”

Ánh mắt bà lão khựng lại.

Đôi mắt vốn chỉ dán ch/ặt vào gã đàn ông mặc áo mưa giờ bỗng giãn ra.

Bà ta nhìn từ đầu đến chân Cố Thành bị trói ch/ặt trên tay tôi, ánh nhìn dừng lại khá lâu ở những chỗ nh.ạy cả.m.

Gã đàn ông mặc áo mưa cũng quay đầu theo tiếng tôi.

Khi nhìn rõ cảnh tượng trước mắt, cả người hắn cứng đờ.

Hắn đứng sững tại chỗ, vành mũ hơi nhấc lên.

Ánh mắt trong bóng tối đảo qua giữa tôi, Cố Thành bị trói kỳ quặc, và bà lão đang sững sờ.

Không khí bỗng chốc im lặng, căng thẳng đến nghẹt thở.

[Hahahaha trời ơi! Kịch bản gì thế này!]

[Cố Thành: Mày đúng là chơi lớn, lấy tao làm mồi luôn!]

[Sao lại chuyển sang bản che mờ? VIP như tao mà không được xem à?]

[Trói kiểu đó… có phải kiểu tôi đang nghĩ không?!]

[Bà lão đứng hình rồi! Động lòng rồi kìa!]

[Một bên là gã kia, một bên là “mồi ngon”, khó chọn thật…]

[Gã cầm búa: Tôi cũng sốc ngang.]

Bà lão lắc đầu chậm rãi, đôi mắt đục ngầu lóe lên chút tán thưởng.

Giọng khàn đặc cất lên:

“Đúng là người trẻ bây giờ không thể coi thường được.”

Khóe mắt tôi gi/ật nhẹ.

Lời khen kiểu này, tôi thật sự không cần.

Đúng lúc đó, cơ thể trong tay tôi khẽ động.

Tim tôi thót lại... Cố Thành sắp tỉnh!

Tôi vội kéo mạnh, lôi anh ta vào phòng ngủ bên cạnh, ném lên chiếc giường bừa bộn.

“Bà ơi...” Tôi né người, hạ giọng gấp gáp với bà lão đang theo sau:

“Còn chần chừ gì nữa… bà cứ tự nhiên đi.”

Nếp nhăn trên mặt bà ta giãn ra, lộ vẻ “hiền lành” khó tả.

Khóe miệng nhếch lên, bước chân nhanh nhẹn hẳn, theo tôi vào phòng.

Khi lui ra, tôi khép hờ cửa, chừa lại một khe nhỏ.

Xoay người lại, liền đối diện với gã đàn ông mặc áo mưa vẫn còn đứng ngây ra.

Tôi lặng lẽ áp sát lớp áo mưa lạnh ẩm.

Nhón chân, hạ giọng chỉ đủ hai người nghe:

“Lúc bà ta mải mê nhất...” Tôi khẽ hất cằm về phía phòng ngủ:

“Xông vào ngay… chớp thời cơ, một nhát kết liễu.”

Gã đàn ông mặc áo mưa khẽ gật đầu.

Danh sách chương

5 chương
28/03/2026 20:37
0
28/03/2026 20:37
0
28/03/2026 20:37
0
28/03/2026 20:37
0
28/03/2026 20:37
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu