SERIES TIỂU ĐẠO SĨ MẤT HẾT TU VI

SERIES TIỂU ĐẠO SĨ MẤT HẾT TU VI

CHÍN CÔ DÂU QUỶ - CHAP 5

14/04/2026 15:43

9.

Nhị Trụ bị trói trên một chiếc cối đ/á, miệng không ngừng lẩm bẩm đòi cưới vợ, đòi thiếu một cô vợ.

Đạo sĩ già không nhìn ra được gì. Tôi và A Châu nhìn nhau, ánh mắt đều là kinh ngạc và khó hiểu.

Nhị Trụ, không còn là một con người nữa, mà là, d.ư.ợ.c liệu. Anh ta sắp bị luyện thành một loại th/uốc, trong ngoài cơ thể đều là âm khí, nếu A Châu nuốt chửng, ít nhất sẽ tăng vọt cả trăm năm tu vi.

Mới có mấy ngày thôi sao? Ai làm chuyện này? Con lệ q/uỷ lần trước? Chuyện này… làm cách nào mà làm được?

‘Cô có cảm nhận được gì không?’ Tôi thầm niệm trong lòng, giao tiếp với A Châu.

‘Ng/uồn âm khí ở dưới lòng đất, bên dưới sân này chắc chắn ch/ôn giấu thứ gì đó. Hơn nữa tám cỗ qu/an t/ài kia, không thể động vào nữa, động vào tất cả mọi người sẽ phải c.h.ế.t.’

‘Tại sao?’

‘Nó đang trấn áp âm mạch, động một cái, âm mạch sẽ n/ổ tung, nơi đây sẽ trở thành Địa ngục trần gian, biến thành Q/uỷ thành Phong Đô thứ hai.’

Tôi nhìn về phía ông cụ nhà họ Chu: “Tôi phải xem lại mấy cỗ qu/an t/ài.”

Ông cụ nhìn Đạo sĩ già, Đạo sĩ già xoa đầu: “Cứ nghe lời cậu ấy.”

Tôi lần lượt đẩy tám cỗ qu/an t/ài ra, bên trong đều là t.h.i t.h.ể phụ nữ trần truồng, xem ra đều vừa mới c.h.ế.t không lâu. Mắt Đạo sĩ già cứ nhìn chằm chằm, nhìn x/á/c c.h.ế.t đến mức không xoay nổi cổ, tôi đạp mạnh vào ông ta một cái, ông ta mới hoàn h/ồn. Mẹ kiếp, lúc nào rồi còn có tâm tư nảy sinh tà niệm?!

“Hai vị Đại sư, giờ lành đã đến, phải cử hành minh hôn thôi.” Bà lão nhà họ Chu chắp tay vái chúng tôi, “Nếu lỡ mất thời khắc, e là mọi chuyện đều hỏng hết!”

Tôi gật đầu. Chớ nói thường dân căn bản không biết quy trình kết âm thân, dù có hiểu rõ, thì tám cỗ qu/an t/ài kia cũng không phải là những linh h/ồn dễ đối phó. Con trai ông ta có bao nhiêu âm đức để cùng lúc cưới được tám cô vợ q/uỷ chứ? Khả năng cao, đây là một âm mưu từ đầu đến cuối.

Tôi muốn xem thử, chủ mưu phía sau là ai? Trước khi c.h.ế.t làm thêm chút chuyện tốt, coi như để lại chút thiện quả cho mình.

10.

Tiếng kèn xô na vang lên, tôi cũng không nghe rõ đó là điệu gì.

Hàng xóm láng giềng đến dự minh hôn tản ra ngồi xuống, ăn hạt dưa, hoa quả trên bàn. Khác với đám cưới bình thường, không mấy ai trò chuyện, chỉ im lặng nhìn theo nghi thức minh hôn, không dám thở mạnh.

Cũng phải, người bình thường nào từng thấy cảnh tượng này, ai cũng mang tâm lý đến xem trò vui, làm sao mà gửi gắm lời chúc phúc chân thành nhất được chứ?

Sau một hồi kèn xô na, một tấm t.h.ả.m đỏ được trải trên đất, bên dưới t.h.ả.m đỏ là vải trắng. Bên trái t.h.ả.m đỏ là nến đỏ, bên phải là nến trắng, chiếc đèn lồng trên cổng cũng là một đỏ, một trắng.

Tám sợi chỉ đỏ được kéo ra từ qu/an t/ài, buộc vào cổ tay phải của Nhị Trụ. Nghi thức này nửa Âm nửa Dương, quả thực có chút rợn người.

“Một lạy Thiên Địa!”

“Hai lạy Q/uỷ Thần!”

Câu này đúng, kết minh hôn, ba mẹ không có tư cách nhận lạy. Đến đây vẫn còn ổn.

“Vợ chồng đối bái!”

Nhị Trụ đột nhiên co gi/ật, bọt màu đỏ và trắng trào ra từ miệng, mọi người kinh hô một tiếng. Màu đỏ kia, chính là bọt m/áu!

“Vợ… vợ ơi, tôi… tôi muốn cưới vợ… chín cô… thiếu một cô cũng… không được!”

Thấy người sắp không xong, một nữ q/uỷ áo trắng đỡ lấy anh ta, chính là con q/uỷ tôi đã thấy ở đây hôm nọ. Vẫn không nhìn rõ mặt. Khoảnh khắc tay nữ q/uỷ đặt lên lưng Nhị Trụ, anh ta không khóc không quấy nữa: “Đúng rồi, chín cô, là chín cô.”

Phía trên tám cỗ qu/an t/ài, mỗi cỗ hiện lên một nữ q/uỷ, toàn thân trần truồng, âm khí tràn ngập, trên cánh tay phải của các nữ q/uỷ, đều có một ấn ký hình trăng lưỡi liềm kỳ quái, không biết là bị pháp khí nào in lên, hay là được vẽ ra.

Sau đó, nữ q/uỷ áo trắng và Nhị Trụ lạy nhau một cái, coi như nghi lễ đã thành.

Nữ q/uỷ áo trắng cuối cùng cũng lộ ra dung mạo.

Kinh ngạc thay, lại giống hệt A Châu!

11.

Những con q/uỷ ở hiện trường này, e rằng chỉ có tôi và A Châu mới nhìn thấy.

A Châu thấy nữ q/uỷ áo trắng có dung mạo giống hệt mình, lập tức gi/ận dữ: “Lệ q/uỷ nhỏ nhoi, cũng dám mạo danh ta?!”

Nữ q/uỷ há cái miệng đầy m.á.u ra, định nuốt chửng Nhị Trụ. Quả nhiên là cô ta!

Tôi chắc chắn không thể để cô ta ăn Nhị Trụ – anh chàng đại d.ư.ợ.c này, bây giờ còn chưa chắc đối phó nổi, nuốt chửng đại bổ d.ư.ợ.c rồi, chẳng phải tôi phải đi Địa phủ báo danh sớm hơn sao?

Tám dải lụa đỏ bay ra sau lưng A Châu, trói ch/ặt nữ q/uỷ, cô ấy bay đến, c.ắ.n một miếng vào mặt nữ q/uỷ, để lại một mảng thịt thối nát, tiếng kêu t.h.ả.m thiết của nữ q/uỷ rợn người kinh h/ồn.

Thông thường A Châu chắc chắn sẽ c.ắ.n vào cổ, nhưng vì nhìn thấy khuôn mặt này quá đỗi tức gi/ận, nên cứ c.ắ.n nát trước đã.

Tôi cũng bước nhanh qua, đeo bùa hộ mệnh gỗ Lôi Kích vào cổ Nhị Trụ, bảo vệ được bao lâu hay bấy lâu.

Quay lại nhìn các vị khách dự tiệc, không một ai kêu la bỏ chạy, trái lại đều mỉm cười, có người còn vỗ tay, họ đã chìm sâu vào một loại ảo cảnh nào đó không hay biết.

A Châu rất mạnh, nhưng con lệ q/uỷ kia cũng không yếu, hai con q/uỷ đ.á.n.h nhau kẻ tám lạng người nửa cân. Đáng tiếc là toàn bộ tu vi Đạo gia của tôi đã tan biến hết, nếu không có sự phối hợp của tôi và A Châu, con q/uỷ này đã sớm bị thu phục rồi.

Ế? Đạo sĩ già đâu rồi?

Danh sách chương

5 chương
14/04/2026 15:43
0
14/04/2026 15:43
0
14/04/2026 15:43
0
14/04/2026 15:43
0
14/04/2026 15:43
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu