Kiệm Lời Dài Thương Nhớ

Kiệm Lời Dài Thương Nhớ

Chương 1

12/11/2025 05:43

Lần đầu tiên Nghiêm Nặc gặp Nghiêm Cẩn là vào một buổi chiều mùa đông.

Cậu co ro dưới chân cầu thang sắt của khu nhà trọ cũ.

Trên lầu là mẹ cậu, đang say xỉn và mất kiểm soát, vừa gọi một người đàn ông đến để làm chuyện ấy một cách hoang dại và phóng túng.

Những câu từ phát ra từ bà hoàn toàn phá vỡ khái niệm "mẹ" của một đứa trẻ.

Trước mặt cậu là một cái bóng đổ xuống từ cầu thang.

Ánh nắng dường như chỉ còn cách ngón chân cậu một gang tay, nhưng dù cố gắng thế nào cũng không thể chạm tới.

Đúng lúc ấy, một đôi tay ấm áp kéo cậu ra ngoài ánh sáng — “Nghiêm Nặc? Anh là anh trai của em, tên Nghiêm Cẩn. Anh đến đón em về nhà.”

Rất lâu sau này, Nghiêm Nặc vẫn thường mơ thấy buổi chiều hôm đó.

Mơ thấy người anh chưa thành niên của mình, đi từ phía có ánh sáng mà đến, dẫm nát tất cả bóng đen và dơ bẩn trong thế giới của cậu.

Anh trai của Nghiêm Nặc — Nghiêm Cẩn — là một người rất tốt.

Tốt đến mức khiến người ta không tin nổi anh được sinh ra trong gia đình họ Nghiêm.

Anh hoàn toàn khác với người cha nổi tiếng của mình.

Người cha ấy là một con sói đội lốt cừu, một quý tộc sa đọa.

Ông ta lừa hết tài sản của ba người vợ, đày đọa tất cả xuống địa ngục, đổi lấy danh tiếng huy hoàng trên thương trường và tình trường.

Nghiêm Cẩn thừa hưởng khuôn mặt đẹp của cha, nhưng tính cách thì cứng nhắc, uyên bác như một học giả.

Rõ ràng chỉ hơn Nghiêm Nặc tám tuổi, vậy mà trong chuyện quán xuyến việc nhà, dạy dỗ Nghiêm Nặc, anh đều làm đến nơi đến chốn, giống hệt một người cha nghiêm khắc.

Đôi khi Nghiêm Nặc cảm thấy, mình chẳng phải có thêm một người anh — mà giống có thêm một người cha hơn.

Thậm chí… có lẽ Nghiêm Cẩn mới chính là người cha thật sự của cậu.

Bởi vì người cha ruột kia hầu như chẳng bao giờ ở nhà, mọi chuyện học hành, hoạt động ngoại khóa cho đến tương lai của cậu, đều do một tay Nghiêm Cẩn sắp đặt.

Lớn thêm một chút, Nghiêm Nặc bắt đầu biết nghĩ và hiểu chuyện hơn, cậu từng hỏi Nghiêm Cẩn:

“Tại sao anh lại đối tốt với em như thế?”

Nghiêm Cẩn hỏi ngược lại:

“Tại sao không? Em là em trai anh mà.”

Nghiêm Nặc vẫn thấy lý do ấy chưa đủ.

Nghiêm Cẩn lại cười, nói thêm:

“Mẹ anh mất rồi, cha… em cũng thấy đấy. Trên đời này, em là người thân duy nhất mà anh còn có thể tin tưởng.”

Nghiêm Nặc khẽ hỏi:

“Nhưng… anh không h/ận em sao?”

“H/ận? Vì cái gì?”

“Thì… trên tivi toàn diễn như vậy mà. Em được sinh ra đã là tội lỗi, là nguyên nhân của mọi bi kịch…”

“Ai cho em xem mấy thứ vớ vẩn đó?”

“Các bạn trong lớp đều xem! Nếu em không xem thì chẳng có gì để nói chuyện với họ, sẽ bị cô lập mất!”

“...Thôi được rồi. Nhưng mấy bộ phim đó, kịch bản hoàn toàn vô lý.”

“Việc em được sinh ra là lỗi của cha, có lẽ cả lỗi của mẹ em nữa — nhưng chuyện đó chẳng liên quan gì đến em cả.”

“Nhưng… phu nhân, ý em là… mẹ của anh, bà ấy không gi/ận sao, khi anh đưa em về nhà?”

“Bà ấy mất rồi.”

“Ở trên thiên đường!”

“Anh theo chủ nghĩa duy vật.”

“Ể!”

“Nhưng em yên tâm, chuyện này vốn là di nguyện trước khi mất của bà ấy.”

“Gì cơ?!”

“Bà ấy là một tín đồ Cơ Đốc giáo tốt bụng, luôn tin vào lòng bác ái và sự tha thứ.”

“Ừm…” Nghiêm Nặc im lặng một lúc, rồi lại hỏi:

“Vậy mọi người… không sợ em sẽ tranh giành quyền thừa kế sao?”

Nghe vậy, Nghiêm Cẩn đột nhiên bật cười - anh rất hiếm khi cười, luôn toát lên vẻ điềm tĩnh, nhưng khi cười thực sự rất đẹp trai — khóe mắt cong nhẹ, một bên má còn có lúm đồng tiền nhỏ.

Nghiêm Nặc nhìn đến ngẩn người.

Danh sách chương

3 chương
12/11/2025 05:48
0
12/11/2025 05:45
0
12/11/2025 05:43
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Mới cập nhật

Xem thêm

Bốn năm đại học, cô bán cơm luôn bớt khẩu phần của tôi, ngày trở lại trường làm giám khảo đánh giá sinh viên xuất sắc, tôi phát hiện con trai cô ấy cũng nằm trong danh sách.

Chương 14

12 phút

Biểu muội mượn nhà tôi ôn thi, trả phòng sạch sẽ còn tặng quà cảm ơn, cho đến khi tôi xem nhật ký khóa cửa điện tử mới biết cô ấy ra vào 327 lần trong 98 ngày.

Chương 11

16 phút

Tôi chỉ là một người phụ nữ truyền thống

Chương 9

20 phút

Trọng sinh: Tôi và bạn thân hoán đổi đất lành phong thủy

Chương 6

22 phút

Chị ơi, chị ly hôn hay không thì liên quan gì đến tôi?

Chương 8

24 phút

Đợi nam nữ chính chia lìa, tôi góp hai trăm tệ

Chương 10

25 phút

Vợ Cũ Không Chịu Rời Khỏi

Chương 8

28 phút

Thế thân mang thai thì liên quan gì đến bạch nguyệt quang của tôi?!

Chương 8

30 phút
Bình luận
Báo chương xấu