Độ Hảo Cảm Của Kẻ Thù Cứ Tăng?

Độ Hảo Cảm Của Kẻ Thù Cứ Tăng?

Chương 5

23/01/2025 16:37

Năm đó lớp 11, mùa hè nóng bức lạ thường.

Trong lớp học, Cố Nguyên ngồi cạnh cửa sổ, hàng áp chót, tôi ngồi phía sau cậu ta.

Lúc đó cậu ta rất hay làm mất đồ, hôm nay thì không tìm thấy sách giáo khoa, ngày mai lại mất bài kiểm tra điểm tuyệt đối.

Vì khi đó mỗi người ngồi một bàn, cậu ta chỉ có thể ra phía sau, xem chung sách với tôi.

Còn có bài kiểm tra của tôi, rõ ràng điểm số rất cao, nhưng so với cậu ta thì vẫn kém xa.

Tôi cứ tưởng cậu ta vốn đãng t rí nên đã lén m/ắng cậu ta rất nhiều lần.

Cho đến một hôm, vì sức khỏe không tốt nên tôi không đi học thể dục.

Tôi nằm gục trên bàn, nửa mơ nửa tỉnh, cảm giác phía trước có tiếng sột soạt.

"Mấy cậu đang làm gì thế?"

Tôi ngẩng đầu lên, thấy bên cạnh chỗ ngồi của Cố Nguyên có ba nam sinh, lúc này đang viết gì đó lên sách giáo khoa của cậu ta.

Ba nam sinh đó thấy tôi cũng không kiêng dè, vênh v áo bảo tôi đến chiêm ngưỡng "kiệt tác" của bọn họ.

Tôi bước tới, thấy trên sách giáo khoa của Cố Nguyên bị vẽ đầy những hình th/ù kỳ quái, đáng s ợ, x ấu xí, bẩn thỉu, không thể nhìn nổi.

Nụ cười của tôi c ứng đờ trên mặt.

Bọn họ cười c ợt bên cạnh tôi.

"Thế nào Lâm Trì, vẽ đẹp chứ?"

"Cố Nguyên không phải thích học lắm à? Xem cậu ta còn học được nữa không."

"Nói thế không đúng, học bá là phải vượt qua mọi khó khăn để học tập."

"Nhìn cái mặt cậu ta thôi là tôi đã thấy ghé t rồi, một tên mọt sách, ngoài học ra thì biết làm gì?"

Tôi hít sâu một hơi, không thể tin nổi nói: "Rốt cuộc mấy cậu đang đắc ý cái gì?"

"Mấy cậu có biết sau giờ tự học buổi tối cậu ấy ở lại lớp học đến mấy giờ không? Có biết mỗi tuần cậu ấy dành bao nhiêu thời gian ở thư viện không?"

Tôi càng nói càng thấy cạn lời: "Những gì cậu ấy có được đều là xứng đáng, mấy cậu không làm được thì ít nhất cũng nên có chút kính nể, dựa vào đâu mà dùng cái tư tưởng hạn hẹp của mình để phán x ét người khác?"

Mèo Cá Mặp - 猫鲨

"Chỉ riêng việc học giỏi thôi, cậu ấy đã có thể nghiền ná t tất cả mấy cậu rồi. Sau khi tốt nghiệp, cậu ấy có thể vào những trường đại học tốt, có thể theo đuổi lý tưởng cuộc đời, có thể trở thành người tỏa sáng nhất."

Tôi ném quyển sách bị vẽ bậy lên người bọn họ, mỉa mai: "Còn mấy cậu, chỉ biết lén lút bàn t án trong cái vòng tròn nhỏ bé tăm tối của mình, sẽ chẳng có ai để ý đến đâu."

"Cậu bị điê n à, có nói cậu đâu."

"Không phải chứ Lâm Trì, cậu không phải rất ghé t cậu ta sao?"

Tôi đảo mắt: "Tôi chỉ là không ưa cái loại chuột chẳng ra gì lại leo lên bàn ăn cơm thôi."

"Đúng rồi, tôi đã biết chuyện mà mấy cậu làm, nếu sau này còn có chuyện tương tự xảy ra, tôi sẽ trực tiếp báo với giáo viên chủ nhiệm."

"Lớn thế này rồi mà còn mách giáo viên?"

Đối phương dường như rất coi thường hành động của tôi.

"Vậy thì phải xem cậu có còn sợ giáo viên khi lên cấp ba không đã."

Tôi huýt sáo, nghênh ngang rời khỏi lớp học.

Rồi ở cửa ra vào, tôi gặp Cố Nguyên.

Không biết cậu ta đã nghe được bao nhiêu chuyện vừa rồi, tôi vẫn như thường lệ, hừ một tiếng với cậu ta rồi ngẩng đầu bỏ đi.

Dù sao thì để kẻ th ù không đội trời chung nghe thấy tôi nói những lời như vậy, vẫn có chút x ấu hổ.

Hồi cấp ba, tôi cứ nghĩ trái tim Cố Nguyên cũng lạnh lùng như vẻ ngoài của cậu ta, gặp phải những chuyện này chắc chắn sẽ mặt không cảm xúc nói ra những lời còn á c đ/ộc hơn tôi, nhưng chỉ dừng lại ở đó.

Cho đến gần đây, khi tôi có thể nhìn thấy bảng thuộc tính của cậu ta, mới cảm thấy tên này đúng là biết ch e giấu, có những lúc rõ ràng tâm trạng rất tệ, nhưng vẫn tỏ ra vẻ không quan tâm đến bất cứ điều gì.

Cũng đúng, chẳng có ai có thể bình tĩnh trước những lời m/ắng nhiếc và á/c ý, chỉ vì lớp vỏ bọc cứng rắn của Cố Nguyên, vì chiếc vương miện "con cưng của trời" của cậu ta, mà tôi đã luôn đ/á nh giá cao cậu ta quá mức.

Trong ký túc xá, người trước mặt tôi với hàng mi dài vẫn còn ư ớt đẫm, đang cúi đầu uống sữa đậu nành, không nhìn rõ biểu cảm.

Tôi đang suy nghĩ xem nên mở lời an ủi cậu ta thêm vài câu thế nào, thì thấy chỉ số cảm xúc của cậu ta liên tục tăng lên, cuối cùng dừng lại ở một con số tương đối phấn khích.

Tôi rất khó hiểu, cũng phải thán phục khả năng tự điều chỉnh của cậu ta.

"Cảm ơn cậu vì tất cả mọi chuyện từ trước đến nay, Lâm Trì." Cậu ta nói.

Danh sách chương

5 chương
23/01/2025 16:37
0
23/01/2025 16:37
0
23/01/2025 16:37
0
23/01/2025 16:37
0
23/01/2025 16:37
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Trước khi xưởng áo mưa lâu đời ở Nghi Lan ngừng hoạt động, cô cùng cựu cán bộ công đoàn đã truy tìm mười hai cuốn sổ kiểm định chống thấm bị đánh tráo.

Chương 12

1 phút

Trước khi trạm vận chuyển Đào Viên giải thể, cô cùng gã tài xế ca đêm đã truy tìm mười hai tờ phiếu điểm danh tai nạn lao động bị sửa đổi.

Chương 12

4 phút

Trước ngày đóng cửa tiệm cơ khí của lão nông ở Chương Hóa, ông cùng người học trò cũ truy tìm mười hai phiếu bảo hành bị đánh tráo.

Chương 11

6 phút

Trước khi gánh hát rối cổ Vân Lâm giải tán, ông cùng sư đệ bất hòa đi truy tìm một con rối cứu hỏa bị đổi tên.

Chương 13

8 phút

Trước khi xưởng gỗ cổ Chiayi chuyển mình, cô cùng dì truy tìm mười hai thanh xà gỗ bách bị đánh tráo nhãn hiệu tại trường học

Chương 12

11 phút

Dự đám cưới con gái, tôi dùng mắt âm dương nhìn thấy hồn phách nó

Chương 9

13 phút

Bạn trai quyền vương cầu hôn tôi bằng lon nước ngọt, tôi thu hồi dị năng khiến anh ta hối hận không kịp

Chương 7

15 phút

Chiếc ghế massage không cánh mà bay

Chương 7

17 phút
Bình luận
Báo chương xấu