Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Cầu người thì phải có thái độ của kẻ đi c/ầu x/in." Tôi nhìn ba bóng người co rụm trong màn hình, khóe môi nhếch lên nụ cười tà/n nh/ẫn, "Nếu đã lạnh như thế thì vận động một chút đi. T/át nhau đi, t/át cho kêu vào, tôi sẽ cân nhắc gửi cho ít than."
"Ai t/át mạnh nhất, tôi sẽ tặng cho một cái túi sưởi ấm tay. Bắt đầu đi, tôi đang xem đây."
6.
Trong màn hình giám sát, ba kẻ đó nhìn nhau trân trân.
T/át nhau? Loại s/ỉ nh/ục này nếu là bình thường, bọn chúng chắc chắn sẽ nhảy dựng lên c.h.ử.i cha m/ắng mẹ. Nhưng đứng trước sống c.h.ế.t, tôn trọng là cái thá gì? Đặc biệt là lời hứa về cái túi sưởi. Trong môi trường âm 70 độ, một cái túi sưởi chính là một mạng sống.
Chát!
Kẻ ra tay trước tiên, hóa ra lại là Lâm Tú vốn luôn ra vẻ mềm mại yếu đuối. Ả giơ tay t/át thẳng vào mặt Triệu Thúy Hoa một cái. Dù lực không lớn, nhưng trong căn phòng tĩnh lặng, tiếng t/át vẫn vang lên cực kỳ giòn giã.
Triệu Thúy Hoa sững sờ. Bà ta không thể ngờ nổi đứa "con gái nuôi" bấy lâu nay luôn nịnh bợ mình lại dám ra tay đ.á.n.h mình.
"Cái con đĩ nhỏ kia! Dám đ.á.n.h bà già này à!" Triệu Thúy Hoa lập tức nổi trận lôi đình, vung tay t/át ngược trở lại.
Bà ta quanh năm làm việc đồng áng, sức tay rất mạnh. Một t/át này khiến nửa khuôn mặt Lâm Tú sưng vù ngay tức khắc, khóe miệng rỉ m.á.u.
"A!" Lâm Tú thét lên t.h.ả.m thiết, ôm mặt khóc nức nở, "Anh Thần... bà ta đ.á.n.h em... đ/au quá..."
Lương Thần thấy "Bạch liên hoa" của mình bị đ.á.n.h, lập tức xót xa không chịu nổi, "Mẹ! Mẹ làm cái gì thế! A Tú thân thể yếu đuối, mẹ đ.á.n.h cô ấy bị thương tật thì sao!"
"Tao đ.á.n.h nó thương tật? Là nó đ.á.n.h tao trước!" Triệu Thúy Hoa uất ức đ.ấ.m thùm thụp vào đùi, "Hay lắm! Có vợ là quên mẹ! Tao phí công nuôi mày rồi!"
"Đủ rồi! Đừng cãi nhau nữa!" Lương Thần gắt gỏng quát lên. Gã quay đầu nhìn về phía camera, ánh mắt thâm đ/ộc, "Đường Lê! Bọn tôi đ.á.n.h rồi! Than đâu! Túi sưởi đâu!"
Nhìn màn kịch ch.ó c.ắ.n ch.ó này, tôi cười đến mức gập cả người, "Thế này đã thấm tháp vào đâu? Chưa đủ kêu, chưa đủ á/c."
"Lương Thần, anh vẫn chưa ra tay mà. Anh không phải yêu nhất ả A Tú của anh sao? Thế thì chịu đò/n thay ả đi. Hoặc là, anh đ.á.n.h mẹ anh một trận, tôi sẽ gửi cho A Tú một túi chườm nóng." Ly gián - chiêu này tôi chơi đã đến mức thượng thừa.
Lương Thần do dự. Một bên là mẹ đẻ, một bên là tình đầu. Chọn thế nào đây?
"Anh Thần... em lạnh quá... bụng đ/au quá…!" Lâm Tú đúng lúc rên rỉ một tiếng, cả người cuộn tròn lại, mặt trắng bệch như tờ giấy.
Lương Thần nghiến răng, ánh mắt nhìn Triệu Thúy Hoa đã thay đổi, "Mẹ... con xin lỗi... A Tú thật sự không chịu nổi nữa rồi..."
"Mày... mày định làm gì?! Đồ bất hiếu!" Triệu Thúy Hoa k/inh h/oàng lùi lại.
Chát! Lương Thần nhắm mắt, giáng một t/át thật mạnh vào mặt Triệu Thúy Hoa. Cú t/át này đã đ.á.n.h nát hoàn toàn tình nghĩa mẹ con. Triệu Thúy Hoa đờ đẫn ôm mặt, ánh mắt từ chấn kinh chuyển sang oán đ/ộc tột cùng.
"Tốt... tốt lắm..." Bà ta đột nhiên lao tới, vừa cào vừa cấu Lương Thần, "Tao đ.á.n.h c.h.ế.t cái đồ bất hiếu nhà mày! Vì một con hồ ly tinh mà đ.á.n.h mẹ ruột! Tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày!"
Hiện trường lập tức mất kiểm soát. Ba kẻ đó lao vào c.ắ.n x/é nhau, chăn bị đ/á văng ra, gió lạnh ùa vào khiến chúng run bần bật nhưng động tác đ.á.n.h nhau thì không hề dừng lại.
Tôi vừa ăn khoai tây chiên vừa thưởng thức vở kịch hay này.
Bên phía nhà Lương Thần, cuộc chiến đã kết thúc. Cả ba đều đầy thương tích, nằm thở hổ hển trên giường.
"Đường Lê... đ.á.n.h rồi... đồ đâu..." Lương Thần nhìn vào camera, thều thào gọi.
Tôi mỉm cười, nhấc điện thoại lên.
7.
Tôi gửi qua một tấm ảnh.
Trong ảnh là một con cừu quay vàng ruộm, lớp da giòn rụm đang bốc khói nghi ngút, bên cạnh còn bày biện rư/ợu vang đỏ và trái cây tươi. Đây là bữa trưa hôm nay của tôi.
"Muốn ăn không?" Tôi gửi một tin nhắn thoại.
Ực… Qua màn hình giám sát, tôi nghe rõ mồn một tiếng nuốt nước bọt ừng ực. Bọn họ đã hai ngày nay không được một bữa no. Chút mì tôm và bánh quy ít ỏi cuối cùng đã bị tranh giành sạch bách. Hiện tại, mắt kẻ nào kẻ nấy đều đã xanh lè vì đói.
"Đường Lê... vợ ơi... anh sai rồi... anh thật sự sai rồi…!" Lương Thần "bịch" một tiếng quỳ sụp xuống đất, hướng về phía camera mà dập đầu lia lịa.
"Trước đây đều tại anh khốn nạn! Anh không nên nghe lời con khốn Lâm Tú đó! Không nên ng/ược đ/ãi em!"
"Em về đi! Chỉ cần em về, anh cái gì cũng nghe em! Anh sẽ đuổi Lâm Tú đi! Bắt nó cút!"
Lâm Tú ngồi bên cạnh nghe thấy thế, không tin nổi vào tai mình mà nhìn Lương Thần trân trân: "Anh Thần... anh nói gì cơ? Anh chẳng phải nói chỉ yêu mình em thôi sao?"
"Yêu cái c/on m/ẹ gì! Nếu không tại cô, tôi có rơi vào bước đường này không!" Lương Thần trở tay đẩy Lâm Tú một cái thật mạnh khiến ả ngã đ/ập người vào tường, "Cút ra một bên! Đừng có cản đường tôi c/ầu x/in vợ tôi!"
"Lương Thần, giờ mới biết sai à?" Tôi thong thả lên tiếng, "Muộn rồi."
"Nhưng mà, nể tình anh thành khẩn như thế, tôi có thể cho các người một cơ hội."
"Cơ hội gì? Em nói đi! Chỉ cần anh làm được!" Lương Thần cấp thiết hỏi vồ vập.
"Rất đơn giản." Tôi chỉ vào Lâm Tú trên màn hình, "Cái áo lông vũ trên người ả là của tôi. L/ột nó xuống, ném ra ngoài cửa sổ. Tôi sẽ gửi cho các người một thùng xúc xích."
Chương 4
Chap 10 - Hết
Chap 9 - Hết
Chap 9
Chap 10 - Hết
Chap 8 - Hết
Chap 7 - Hết
Bình luận
Bình luận Facebook