Tổng Tài Tin Rằng Tôi Bị U Thật

Tổng Tài Tin Rằng Tôi Bị U Thật

Chương 6

29/07/2026 22:46

Nói tóm lại, tôi đã chuyển vào nhà Lục Hoài Chinh ở một cách vô cùng suôn sẻ!

Ăn tối cùng nhau xong xuôi, tôi tắm rửa sạch sẽ rồi ngả lưng xuống chiếc giường lớn trong phòng cho khách.

Thể x/ác lẫn tinh thần phải gọi là thoải mái cực kỳ.

Ở nhà, Lục Hoài Chinh hoàn toàn không hề dán miếng dán ức chế.

Vậy nên dù là phòng cho khách, nhưng lượng pheromone vẫn tràn ngập!

Tôi xoa xoa bụng, lấy điện thoại ra ngắm nghía những bức ảnh chụp tr/ộm hắn.

Từ hồi đại học đến giờ, tôi đã chụp tổng cộng 300GB ảnh.

Còn có 600GB video nữa, tất cả đều được lưu trong USB.

Tôi và Lục Hoài Chinh từng là bạn cùng phòng thời đại học.

Gia cảnh tôi không được tốt lắm, mẹ mất sớm, bố lại mê c/ờ b/ạc nên n/ợ nần chồng chất.

Lúc mới nhập học, ba người còn lại trong phòng ký túc xá ngày nào cũng diện đồ hiệu.

Sinh hoạt phí của bọn họ bét nhất cũng phải ngót nghét một vạn.

Tôi nhìn chằm chằm vào đôi giày vải ố vàng giá 14.9 tệ bao ship dưới chân mình, vừa tự ti vừa x/ấu hổ đến mức chẳng dám bắt chuyện với họ.

Đến cả ăn cơm, tôi cũng toàn phải canh lúc họ đi vắng để lén lút gặm bánh bao khô kèm củ cải muối trong phòng.

Hôm đó, tôi không biết Lục Hoài Chinh đang kéo rèm ngủ trong ký túc xá.

Cứ tưởng chẳng có ai, tôi bèn lôi bánh bao khô ra.

Trên bàn tôi có một tờ rơi quảng cáo lẩu dùng để Iót đồ.

Nhìn nồi lẩu cay nghi ngút khói in trên giấy.

Tôi yếu ớt cắn một miếng bánh bao.

Lủi thủi lầm bầm khe khẽ.

"Thèm ăn lẩu mỡ bò quá đi mất."

Giây tiếp theo, Lục Hoài Chinh từ giường tầng trên rớt thẳng xuống đất.

Cả người lẫn chăn.

Một Alpha to đùng ngã "oạch" một cái, đầu tóc rối bù.

Hai má tôi vẫn còn phồng lên vì miếng bánh bao chưa kịp nhai.

Lúc quay đầu nhìn Lục Hoài Chinh đang nằm dưới đất, người tôi ngơ ngác luôn.

Lục Hoài Chinh co một chân ngồi trên mặt đất, chậc lưỡi một cái, nhíu mày nói.

"Kéo tôi lên với, hình như tôi bị trật khớp cổ chân rồi, phiền cậu đưa tôi đến b/ệnh viện được không?"

Hồi đó tôi ốm nhom ốm nhách, phải tốn chín trâu hai hổ mới dìu nổi hắn đến b/ệnh xá trường.

May mà vết thương không nghiêm trọng lắm, bác sĩ chỉ kê cho chai dầu hoa hồng.

Lúc chuẩn bị về, Lục Hoài Chinh đang chống nạng lại dẫn tôi đến quán lẩu ngay cổng trường.

"Làm lỡ mất thời gian của cậu rồi."

"Cảm ơn cậu nhé, tôi mời cậu ăn lẩu."

Quán chúng tôi ăn đúng là quán in trên tờ rơi nọ.

Hắn gọi liền một lúc mười đĩa th!t, thấy tôi giữ kẽ, còn chủ động nhúng th!t gắp cho tôi.

Th!t trước mặt tôi chất thành ngọn núi nhỏ.

Chấm cùng lớp sốt vừng sền sệt, ngon bá ch/áy luôn!

Xuyên qua làn khói mờ ảo, hắn lơ đễnh dùng ngón cái lau đi vệt sốt vừng dính trên khóe miệng tôi.

Mang theo gương mặt đẹp trai kia, nghiêm túc nói.

"Đừng khách sáo, tôi vẫn luôn rất muốn kết bạn với cậu."

Đệt, thế này thì khó mà không yêu cho được.

Danh sách chương

5 chương
29/07/2026 22:46
0
29/07/2026 22:46
0
29/07/2026 22:46
0
29/07/2026 22:46
0
29/07/2026 22:46
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu