Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hủ Vô Cùng Đam
- Hồ Điệp Mất Kiểm Soát
- Chương 19
Tiếng xưng hô thân mật vốn đã cách biệt suốt sáu năm ròng rã đột ngột vang lên bên tai, như một gáo nước lạnh x/é toạc mớ suy tư hỗn độn trong đầu tôi.
Đôi bàn tay tôi bỗng chốc cứng đờ, và chút lý trí cũng dần tỉnh táo trở lại.
Thực ra, tôi hoàn toàn có thể mượn cớ s/ay rư/ợu để buông thả bản thân một lần, để được thỏa sức ôm anh, hôn anh mà chẳng cần kiêng dè bất cứ điều gì.
Thế nhưng, tôi không dám.
Tôi sợ hành động ích kỷ của mình sẽ lại gieo thêm hy vọng cho Tạ Tùy, dẫu chỉ là một tia mong manh nhỏ nhoi đi chăng nữa.
Một khi đã muốn anh phải đoạn tuyệt tâm can, thì phải làm cho thật triệt để, tuyệt đối không được chừa lại cho anh dù chỉ là một đường lui.
Vì vậy, tôi vươn tay ôm lấy cổ anh, rướn người làm ra vẻ như muốn chủ động đặt một nụ hôn lên môi anh.
Thế nhưng ngay giây tiếp theo, từ khóe miệng tôi lại tà/n nh/ẫn thốt ra cái tên của một người đàn ông khác.
Bầu không khí ấm áp trong phòng trong nháy mắt liền trở nên lạnh lẽo.
Tạ Tùy lập tức ghì ch/ặt lấy hai vai tôi, dứt khoát đẩy ra không cho tôi nhích lại gần thêm chút nào nữa.
Hàng mi anh run lên bần bật, anh cố kìm nén sự sụp đổ, gian nan cất tiếng hỏi:
"Anh là ai?"
"Giang Yến."
"Thế còn Tạ Tùy? Tạ Tùy thì sao?" Anh lại hỏi gặng.
"Tôi không bận tâm đến anh ta."
Sau một khoảng lặng kéo dài đằng đẵng ngột ngạt, Tạ Tùy chầm chậm đứng dậy.
Trong đôi con ngươi đen kịt, lạnh lùng kia, chút tia sáng hy vọng cuối cùng cũng dần vụt tắt, chỉ còn trơ trọi lại nắm tàn tro tĩnh mịch, ng/uội lạnh.
Đôi mắt anh đỏ ngầu đ/áng s/ợ, anh nhìn tôi, và gằn từng chữ một:
"Anh h/ận em... h/ận eem đến ch*t!"
Nói xong câu đó, anh liền quay lưng, sập mạnh cửa bỏ đi.
Chương 24
8
Chương 8
Chương 11
Chương 14
Chương 12
Chương 7
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook