Đại Mãnh A Bắt E Làm Chó Rồi Bị Đánh Dấu Hoàn Toàn

Như bị áp lực vô hình đ/è nén, người kia r/un r/ẩy dữ dội hơn, cuối cùng chật vật bỏ chạy.

Tôi vừa định cầm ly rư/ợu lên thì phát hiện Mẫn Tu, người phụ trách rót rư/ợu, đứng im như tượng gỗ.

"Rót đi."

Mẫn Tu quỳ gối bên cạnh, ánh mắt không rời khỏi tôi, chai rư/ợu vẫn nằm trong tay nhưng không chịu đổ đầy: "Chủ nhân say rồi."

Dạo gần đây, Mẫn Tu theo sát bên tôi, từ một kẻ trầm mặc ít lời, giờ đã trở nên lắm mồm, ngày càng lộng hành.

"Tôi say hay không cũng không cần anh quan tâm!" Trong lòng dâng lên cơn bực bội, tôi quát: "Anh đi/ếc hay m/ù mà không hiểu mệnh lệnh hả?!"

Tôi chỉ tay vào ly rư/ợu, hất cằm ra lệnh: "Rót đầy."

Năm ngón tay thon dài siết ch/ặt chai rư/ợu, gân xanh nổi lên cuồn cuộn, chỉ cần khẽ động ngón tay là có thể ngh/iền n/át mọi thứ.

Nhưng Mẫn Tu không làm vậy.

Ánh mắt hắn vẫn dán ch/ặt vào tôi, lặp lại: "Chủ nhân say rồi."

Cơn gi/ận bùng lên ngùn ngụt, tôi gi/ật lấy chai rư/ợu, cúi người đổ ập từ đỉnh đầu Mẫn Tu xuống: "Cho anh tỉnh táo xem ai mới là chủ nhân. Chỉ là con chó của tôi thôi, ai cho anh cái quyền quản lý chủ nhân?"

Chất lỏng đỏ tươi chảy dọc theo đường nét lạnh lùng trên gương mặt hắn, áo lót màu trắng nhanh chóng thấm ướt, vùng ng/ực trở nên trong suốt, lộ ra cơ bắp cuồn cuộn ẩn hiện bên trong.

Thân hình còn vạm vỡ hơn cả Alpha thông thường.

Chỉ điểm này thôi đã đủ để đ/è bẹp tôi.

Hơi thở tôi đột nhiên nghẹn lại.

Mẫn Tu vẫn thở đều đặn, từ đầu đến cuối, ánh mắt không gợn sóng, bình thản nhìn tôi như mọi khi.

Như có thứ gì đó ẩn sâu trong đáy mắt đen nhánh, vừa nồng nặc đặc quánh, lại vừa ngoan cố đi/ên cuồ/ng.

Hồi lâu sau, đôi môi mỏng của Mẫn Tu khẽ mấp máy: "Lăng Dư, em say rồi."

Đi đến đâu cũng được gọi "Lăng thiếu gia", đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy tên mình vang lên từ giọng nói trầm ấm ấy, tim đ/ập lo/ạn nhịp không hiểu vì sao.

Như bị con chó đi/ên cắn ch/ặt không tha.

"Mẹ kiếp!" Tôi ch/ửi thề, đ/á đổ cả bàn rư/ợu: "Cút ngay!"

Đột nhiên tôi không muốn giữ con chó này nữa.

Dù là bản năng cảnh giác của Alpha hay gì đi nữa, nói chung là tôi chán ngấy rồi.

Say khướt không lái xe được, tôi ném chìa khóa cho tài xế lái thuê.

Lúc này cơn say ập đến, cả đoạn đường xe cứ lắc lư khiến tôi buồn nôn.

Bước xuống xe, chân này đ/á chân kia, một bàn tay đột nhiên đỡ lấy tôi.

Lần này uống ít hơn tối hôm trước, nhưng mùi hương xộc vào mũi khiến tôi càng thêm choáng váng, ký ức không thể xua tan ập đến bất ngờ.

Lần bị đ/á/nh dấu đó, Mẫn Tu cũng như bây giờ, một tay khóa ch/ặt eo tôi, giữ lấy tôi khi tôi mềm nhũn ngã nhào.

Vải áo cọ xát vào nhau, da thịt bỏng rát, hơi thở hòa quyện, từ tiếng "cút đi" ban đầu, cuối cùng chỉ còn lại ti/ếng r/ên rỉ yếu ớt: "Cho tôi... Thêm nữa..."

Không thể nào, chắc do ký ức lộn xộn thôi.

Là một Alpha, sao có thể chủ động đòi hỏi pheromone từ một Alpha khác?

Không còn mùi hôi thối hỗn tạp từ quán bar, thứ mùi bị lãng quên lẫn vào không khí, là hương vị đã bao trùm khắp biệt thự dạo gần đây, khiến người ta thoải mái mà nghiện ngập.

Tôi đẩy Mẫn Tu ra: "Cút, tôi bảo anh cút ngay!"

Sức mạnh Alpha bộc phát, Mẫn Tu bị tôi đẩy lùi mấy bước.

Hắn đứng dưới ánh trăng, giọng đột nhiên trở nên trầm thấp nguy hiểm: "Lăng Dư, anh không hiểu ý em."

Tôi cố giữ thăng bằng: "Ý tôi là, tôi chán ngấy anh rồi, không cần con chó như anh nữa. Bất kỳ con chó nào cũng ngoan ngoãn hơn anh, ví dụ như Omega lúc nãy. Bây giờ, lập tức biến khỏi tầm mắt tôi, rõ chưa?"

Luồng khí dị thường trong người biến mất từ khi Mẫn Tu dọn vào, như bị thứ gì đó áp chế, nhưng giờ đây, khi pheromone còn sót lại bừng tỉnh, nó lại tựa như quả bóng đang phình to sắp n/ổ tung.

Dưới ánh mắt trầm lặng của Mẫn Tu, đôi chân tôi đột nhiên mềm nhũn.

Cánh cửa đóng sầm, tôi bỏ hắn lại phía sau.

Gió lạnh c/ắt da c/ắt thịt, bóng lưng Mẫn Tu vẫn bất động.

Trong nhà ấm áp, nhưng ngoài cửa sổ, ánh mắt lạnh lẽo ấy lại dán ch/ặt trên người tôi, khiến tôi sởn tóc gáy.

Danh sách chương

5 chương
11/01/2026 14:30
0
11/01/2026 14:30
0
11/01/2026 14:30
0
11/01/2026 14:30
0
11/01/2026 14:30
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu