Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Phong Linh Trấn
- Truy Lâu Nhân
- Chương 20
Mười phút sau.
Tiếng còi cảnh sát vang lên từ xa rồi dần tới gần.
Tôi đứng bên ngoài vạch cảnh giới, nhìn đội giám định cẩn thận lấy mảnh h/ài c/ốt của Phương Thanh Hà ra khỏi khối bê tông.
"Nạn nhân khoảng 20 tuổi."
Bác sĩ pháp y cúi xuống đất, tỉ mỉ kiểm tra đoạn xươ/ng chày:
"Thời gian t/ử vo/ng... ít nhất 5 năm trước."
Tôi hít một hơi thật sâu.
Kẻ đáng thương này cuối cùng cũng được nhìn thấy ánh mặt trời vào hôm nay.
Năm năm trước, có lẽ hắn chỉ là một kẻ không giấy tờ đi tìm việc.
Là trẻ mồ côi, là kẻ lang thang, hoặc mang thân phận thấp hèn nào khác.
Tưởng rằng được nhà thầu thương tình cho vào công trường làm việc, được bao ăn ở.
Cuối cùng lại bị phân x/á/c, ch/ôn vùi trong bức tường.
Lòng tôi quặn thắt, đang định quay lưng rời đi thì chợt nhận thấy chiếc xe hơi đen đỗ bên vệ đường.
Cửa sau xe mở toang, bên trong là hai vợ chồng già, là bố mẹ của Trần Thượng Hán.
Một cảnh sát đang cho họ xem ảnh hiện trường.
Khi bức ảnh cận cảnh chiếc bát kapala khảm ngọc lam hiện lên, tiếng thét của bà Trần x/é toang không khí.
"Răng của Tiểu Hán... Chiếc răng hổ này tôi nhớ rõ lắm, đúng là con tôi..."
Ông Trần r/un r/ẩy chỉ vào mép bát, đột nhiên ngất lịm xuống đất.
Bà Trần siết ch/ặt tấm ảnh, móng tay cào xước lớp giấy trắng bệch.
Tôi ngoảnh mặt đi, không nỡ nhìn cảnh đôi vợ chồng đ/au đớn tột cùng.
Ngay lúc ấy, điện thoại tôi đổ chuông.
Lão Hà gọi tới:
"Tiểu Hứa, tìm ra hắn rồi! Chúng ta đã tới muộn một bước, hắn đã ch*t!"
Lão Hà hợp tác với cảnh sát địa phương nơi ông chủ nhà phát triển bất động sản sinh sống để bắt tên này.
Hắn ta tên Vương Kiến Quốc, được phát hiện ch*t tại tầng ba biệt thự sang trọng.
Lão Hà gửi cho tôi một bức ảnh.
Trong ảnh, Vương Kiến Quốc bị treo ngược trên trần nhà, ng/ực đ/âm xuyên bằng ki/ếm gỗ đào, sàn nhà vẽ trận pháp kỳ dị bằng m/áu.
Kinh khủng nhất là giữa trán hắn đóng một lá bùa, trên đó vẽ sao Bắc Đẩu đảo ngược.
Sư huynh xem ảnh xong, nói:
"Đây là Thất Tinh Đoạt H/ồn Châm, xem ra tên mặt nạ đã đoán trước Vương Kiến Quốc sẽ bị bắt.”
"Vương Kiến Quốc không chỉ là nạn nhân mà còn là đồng phạm.”
"Kẻ mặt nạ đang thanh toán nội bộ, ông chủ đầu tư biết quá nhiều bí mật, không thể để hắn sống được."
Tôi thở dài.
Manh mối lại bị đ/ứt đoạn.
Còn cái trận pháp kia, giờ không thể tùy tiện di dời.
Nếu cố phá hủy, cả khu dân cư sẽ sụp đổ.
Nhiệm vụ của tôi coi như hoàn thành.
Hai vợ chồng già đã chuyển tiền công vào tài khoản tôi.
Trọn vẹn ba triệu.
Đồng thời, họ lại c/ầu x/in tôi...
Chương 12
Chương 15
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook