Kim chủ quá yêu tôi rồi, phải làm sao đây?

Kim chủ quá yêu tôi rồi, phải làm sao đây?

Chương 1

27/03/2025 17:50

Để có tiền m/ua skin game trị giá 268 nghìn tệ (skin gì đắt vậy hả bà thơ - cảm thán của tặc), tôi đã ngủ một đêm với tổng giám đốc hách dịch quen ở bar. Sau đó, tôi đ/au đớn vật vã suốt ba ngày liền. Nhưng nhìn số dư tài khoản từ hai chữ số nhảy lên bảy chữ số, đêm nào tôi cũng ôm mông cười khúc khích.

Phó Văn Thâm lần đầu nhìn thấy tôi đã đờ người ra. Tôi cầm ly rư/ợu ngồi lên cặp đùi săn chắc của anh ta, hỏi: "Nhìn gì thế? Em đẹp đến vậy sao?" Hắn lạnh lùng đẩy tôi ra: "Cậu còn là sinh viên, nên tự trọng một chút."

Tôi bật cười thành tiếng. Đây là lần đầu gặp trai đẹp nghiêm nghị cổ hủ thế này, tôi dùng hết kỹ năng nghiêng người đổ rư/ợu vào hắn. Cho đến khi bạn cảu Phó Văn Thâm kéo tôi ra, liếc mắt nhìn từ đầu đến chân rồi buông câu đầy ẩn ý: "Giống Tiểu Ân quá nhỉ." Lúc đó tôi mới vỡ lẽ thì ra hắn đang dùng tôi làm người thay thế.

Biết điều lảng ra chỗ khác, chúng tôi lại chạm mặt trong toilet. Phó Văn Thâm như đã ấp ủ từ lâu, rút điện thoại nói: "Thêm liên lạc nhé, tốt nghiệp anh giới thiệu việc làm cho em."

"Được ạ." Vừa đi giải quyết nỗi buồn tôi vừa kết bạn với hắn. Đúng lúc hắn định rời đi, tôi đái xong. Không cho hắn kịp phản ứng, tôi nhanh tay lôi Phó Văn Thâm vào buồng vệ sinh, quần chưa kịp kéo đã dán ngay nụ hôn nồng mùi rư/ợu lên anh ta.

Tôi say rồi. Nhưng Phó Văn Thâm không biết. Hắn thở gấp cắn môi tôi, hỏi: "Thích gì? Mai anh tặng." Vừa rên rỉ thỏa mãn, tôi chợt nhớ skin game mới ra liền đáp: "Tiền! Em thích tiền!"

Sáng hôm sau tỉnh dậy ở khách sạn...

Danh sách chương

3 chương
27/03/2025 21:37
0
27/03/2025 21:37
0
27/03/2025 17:50
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Địa phủ áp KPI, tôi một bát canh làm phế cả Thiên đình

Chương 7

16 phút

Cô nữ sinh tôi chu cấp mười năm nói rằng ước mơ của cô ấy là làm nội trợ

Chương 6

24 phút

Ngày ba mẹ tranh giành nhà cửa, xe cộ và em trai, họ lại quên mất đứa con đỗ Thanh Hoa là tôi

Chương 14

31 phút

Nhân gian vốn khổ, ta cùng người vượt qua

Chương 9

38 phút

Chấp bút họa vì ai

Chương 7

41 phút

Trong tiệc đầy tháng, anh ta dùng kết quả xét nghiệm ADN ép tôi ra đi với hai bàn tay trắng, nhưng đứa bé chỉ vừa mới cạo tóc máu

Chương 8

45 phút

Gương soi mảnh bạc vụn, khóa bạc khẽ ngân vang

Chương 17

50 phút

TÔI MANG THAI NHƯNG KHÔNG BIẾT CHA ĐỨA BÉ LÀ LONG NGẠO THIÊN NÀO

13

59 phút
Bình luận
Báo chương xấu