Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Phong Linh Trấn
- Hòm Nữ
- Chương 11
Nhà họ Vương sợ xảy ra chuyện như nhà tôi, vội vàng đưa người đến bệ/nh viện huyện ngay trong đêm.
Nếu đẻ ra q/uỷ anh, nó có thể chạy trốn bất cứ lúc nào.
Lần này vợ Vương Nhị đẻ rất nhanh, vào phòng sinh chưa đầy mười mấy phút đã xong.
Các bác sĩ đỡ đẻ đều kinh ngạc.
Một bé trai bụ bẫm, trắng trẻo.
Vương Nhị vẫn không yên tâm, khám tổng quát toàn thân cho con trai.
Sau khi x/á/c nhận đứa bé hoàn toàn bình thường, họ ở lại viện một đêm rồi hôm sau hớn hở đưa vợ con về nhà.
Gặp ai hắn cũng khoe: "Nhà họ Trịnh làm nhiều việc á/c nên mới đẻ ra q/uỷ anh. Nhà tôi đây mới là con trai kháu khỉnh!"
Dân làng cũng thở phào nhẹ nhõm, bỏ lại sau lưng nỗi lo canh cánh.
Kết quả ngay đêm đó, cả nhà họ Vương bị tuyệt diệt.
Hai vợ chồng đều bị mổ bụng, ruột gan bị moi sạch, nhét đầy đ/á sỏi.
Trên cổ họ đều có một vết răng cắn xếp hàng, đứa trẻ thì biến mất không dấu vết.
Lúc này cả làng mới hoảng lo/ạn!
Những ai mang th/ai nhờ Hòm Nữ đều r/un r/ẩy sợ hãi.
Họ nhìn chiếc bụng to vượt mặt của vợ mình, gương mặt đầy kinh hãi.
Sợ rằng nhà mình cũng đẻ ra q/uỷ anh rồi bị diệt môn.
Thế là trưởng làng tập hợp toàn bộ đàn ông trong thôn.
Nửa tiếng sau, tất cả phụ nữ mang th/ai đều bị lùa ra sân phơi lúa.
Lúc này trên sân phơi lúa đã chất đầy rơm rạ khô.
Trưởng làng ra lệnh cho mấy người đàn ông đi vòng quanh rìa sân rắc xăng.
Một tiếng "Châm lửa!"vang lên, ngọn lửa bùng lên giữa đống rơm, trong chớp mắt cả sân phơi lúa chìm trong biển lửa.
Đột nhiên, một tiếng sấm sét n/ổ vang, mây đen ùn ùn kéo đến.
Trong biển lửa dường như có thứ gì đó xuất hiện.
Vật ấy nuốt chửng đám mây đen như cá voi hút nước.
"Chuyện gì thế này!"
"Trưởng làng, làm sao giờ!"
Thiên tượng dị thường, dân làng hoảng lo/ạn.
Nhưng họ không còn thời gian nữa rồi.
Ngọn lửa bỗng bốc cao bằng ba tầng nhà.
Từ trong lửa, hàng chục đứa trẻ sơ sinh bò ra...
Khi cảnh sát tới nơi, trên sân phơi lúa không còn ai sống sót.
Qua khám nghiệm hiện trường, phát hiện tất cả đàn ông đều tự bước vào vòng lửa.
Cuối cùng chính quyền ra thông cáo: “Dân làng Thanh Dương bị tà giáo mê hoặc, tự th/iêu tập thể.
Chính quyền địa phương cấp tốc ra chỉ thị, các trường học cùng thôn xã tổ chức học tập chính trị, đẩy mạnh đấu tranh bài trừ tà giáo...
Nhìn tin tức trên TV, tôi hài lòng đút cho chị hai một miếng snack khoai tây.
Quên nói, lúc trước Chu tiên sinh muốn giữ ch/ặt tôi, không chỉ tặng tôi một biệt thự mà còn đưa tôi thẻ phụ của anh ta.
Nhưng tôi không lấy thẻ, bảo anh ta đổi thành tiền mặt.
Dù sao khi anh ta ch*t rồi, cầm thẻ cũng vô dụng.
Tất nhiên, tôi không bỏ sót ánh mắt kh/inh bỉ thoáng qua trong tích tắc của anh ta.
Nhưng tôi có quan tâm đâu?
Tôi chỉ thầm thương hại anh ta ở trong lòng ‘Đồ đáng ch*t, anh chỉ còn từng ngày này để sống thôi, tiền của anh để tôi tiêu giúp cho.
Dưới địa ngục, nhớ cải tạo cho tốt!
Phần đời còn lại của tôi và chị hai chẳng phải lo nghĩ gì nữa.
Chương 4
Chương 9.
Chương 16
Chương 8
7
Chương 8
Chương 9
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook