Vọng Bên Bờ Vực

Vọng Bên Bờ Vực

41

04/08/2026 10:34

Dưới lớp lụa mỏng che kín đôi mắt, thế giới của Chu Trạch Phong chỉ còn là một màn đêm đặc quánh. Thị giác bị tước đi khiến những giác quan còn lại trở nên nhạy bén hơn. Cậu nghe rõ tiếng bước chân của Lục Triệu đang chậm rãi tiến lại gần, tiếng kim loại khẽ va vào chiếc khay đặt cạnh đầu giường và từng nhịp thở trầm ổn của đối phương.

Mọi chuyện vốn nằm trong tính toán của Lục Triệu.

Hắn tin rằng mình sẽ là người nắm quyền chủ động, từng bước tiến đến với vẻ bình tĩnh thường thấy, định dùng sự chuẩn bị kỹ lưỡng để buộc Chu Trạch Phong phải rơi vào thế bị động.

Nhưng đúng vào khoảnh khắc Lục Triệu vừa cúi người, Chu Trạch Phong đã chớp lấy sơ hở.

Chỉ bằng một động tác dứt khoát, cậu xoay người phản công, đảo ngược hoàn toàn cục diện. Lục Triệu mất thăng bằng, bị đẩy lùi về phía giường trước khi kịp phản ứng.

Biến cố diễn ra quá nhanh.

Đến khi nhận ra mình đã rơi vào thế yếu, Lục Triệu lập tức vùng dậy, nhưng Chu Trạch Phong đã nhanh hơn một bước. Hai cổ tay hắn bị giữ ch/ặt, mọi nỗ lực phản kháng đều bị hóa giải.

— "Cậu..."

Giọng Lục Triệu đầy kinh ngạc xen lẫn tức gi/ận.

Chu Trạch Phong nhìn thẳng vào đối phương, ánh mắt bình tĩnh nhưng không hề nhượng bộ.

— "Đừng chống cự. Đến lượt tôi."

Lần đầu tiên, quyền chủ động hoàn toàn đổi chủ.

Chu Trạch Phong không còn bị cuốn theo nhịp điệu của Lục Triệu nữa. Cậu từng bước phá vỡ kế hoạch mà đối phương đã chuẩn bị từ trước, buộc hắn phải liên tục ứng phó.

— "... Dừng lại."

Giọng Lục Triệu đã không còn giữ được vẻ điềm tĩnh như ban đầu.

Việc bất ngờ đá/nh mất quyền kiểm soát khiến lòng tự tôn của hắn chịu một đò/n không nhỏ. Dù vẫn cố giữ bình tĩnh, nhưng từng lần phản kháng đều không thể thay đổi cục diện.

Cuộc giằng co kéo dài khiến bầu không khí trong căn phòng ngày càng căng thẳng.

Theo thời gian, sức lực của Lục Triệu dần cạn kiệt. Hô hấp trở nên nặng nề, trán lấm tấm mồ hôi. Sự tức gi/ận vẫn còn đó, nhưng cơ thể đã không còn đủ sức để tiếp tục đối đầu.

Chu Trạch Phong cũng không hề dễ chịu hơn. Sau một hồi giằng co quyết liệt, cậu chậm rãi buông tay, lùi lại vài bước để cả hai đều có khoảng không lấy lại bình tĩnh.

Không ai lên tiếng.

Chỉ còn tiếng thở gấp phá tan sự im lặng trong căn phòng.

Một lúc lâu sau, Chu Trạch Phong mới khẽ nói:

— "Anh nghỉ ngơi trước đi."

Lục Triệu không đáp, chỉ khẽ lắc đầu.

Đầu óc hắn vẫn rối bời sau những gì vừa xảy ra.

Cả người mệt mỏi rã rời, chỉ muốn nằm yên thêm một lúc.

Không ngờ, vừa nhắm mắt chưa bao lâu, hắn đã thiếp đi.

Danh sách chương

5 chương
29/07/2026 10:41
0
29/07/2026 10:41
0
04/08/2026 10:34
0
29/07/2026 10:39
0
29/07/2026 10:39
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Sau khi trọng sinh, tôi không xóa tin nhắn đó cho bạn thân: Hậu truyện trọn vẹn

Chương 8

11 phút

Tạm biệt Thẩm Tiện An, tôi đã yêu người khác (Phần kết hoàn chỉnh)

Chương 7

13 phút

Cha dượng đuổi tôi khỏi hôn lễ, ba ngày sau ông ta quỳ gối cầu xin tôi quay về

Chương 9

16 phút

Cậu bạn đen nhất lớp, là ngôi sao hạng A độc nhất của riêng tôi (Full ngoại truyện)

Chương 10

18 phút

Tráo con tái sinh: Lệnh Nghi cuối cùng trở thành Thái tử phi

Chương 7

21 phút

Sau này chúng ta đều lặng im: Hậu truyện trọn vẹn

Chương 8

21 phút

Bị ép hiến tủy khi mang thai, tôi cuỗm 200 triệu bỏ trốn: Hậu truyện trọn bộ

Chương 6

25 phút

Bạn trai đưa bạch nguyệt quang về nhà tân hôn, mẹ anh ta lén bán căn nhà của tôi: Hậu truyện trọn bộ

Chương 9

28 phút
Bình luận
Báo chương xấu