Ánh Mắt Không Nên Có

Ánh Mắt Không Nên Có

Chương 5

11/02/2026 11:01

Gần tới giờ ăn tối, phòng học bên cạnh cũng đã tan hết.

Tôi nghĩ một chút:

“Giáo sư Thẩm, anh đi ăn với tôi đi.”

Anh khóa cửa, hỏi:

“Cậu đói à?”

Tôi nhìn anh đầy ẩn ý:

“Tôi đói hay không, anh chẳng phải rất rõ sao?”

Anh cau mày:

“Đừng nói linh tinh.”

“Được rồi, đi ăn cùng tôi đi.”

Anh rất phối hợp:

“Đi thôi, muốn ăn gì?”

“Gà cung bảo và sườn xào chua ngọt.”

Nhà ăn giáo viên nằm cạnh nhà ăn số 3 tôi hay tới.

Giờ ăn tối vẫn còn sớm, nhưng cũng đã có vài sinh viên và giáo viên.

Tôi múc cho anh một bát canh, ngồi xuống:

“Anh nói xem, bây giờ chúng ta trông có giống một cặp không?”

Thẩm Nghiên Thanh gắp một miếng sườn cho tôi:

“Ăn nhiều vào, nói ít thôi.”

“Không phủ nhận tức là đồng ý.”

Anh không nói gì.

Tôi tuyên bố:

“Vậy từ hôm nay tôi là bạn trai anh.”

Anh vẫn im lặng.

Tôi lại tuyên bố lần nữa:

“Từ hôm nay, anh là bạn trai tôi.”

“Không phải.”

Cuối cùng anh cũng mở miệng.

“Vậy ngày mai tôi tuyên bố lại.”

“…”

Thẩm Nghiên Thanh cạn lời:

“Ăn cơm đi.”

07

Giữa trăm công nghìn việc, tôi vẫn tranh thủ ghé một chuyến lên văn phòng hiệu trưởng.

Hiệu trưởng cái đầu bóng loáng sáng choang, cười hỏi:

“Tiểu Tuân, dạo này bận gì thế?”

Tôi vắt chéo chân:

“Bận theo đuổi người ta, nên không còn thời gian đá/nh nhau gây sự.”

Cốc trà kỷ tử của hiệu trưởng rầm một cái đặt mạnh xuống bàn:

“Cậu đang làm lo/ạn đấy à?”

“Giáo sư Thẩm là nguồn nhân lực chất lượng cao của trường ta, cậu mà dọa người ta chạy mất, tôi biết tìm đâu ra nhân tài như vậy nữa?”

“Tiểu Tuân à, đừng có quậy nữa.”

Ông ta nói bằng giọng đầy thấm thía.

Chuyện tôi theo đuổi giáo sư Thẩm của Học viện Kinh tế & Quản lý, chỉ cần hơi nhiều chuyện một chút là sinh viên đều biết, nhưng không ai dám bàn tán trước mặt tôi.

Thứ nhất, nhà tôi giàu, tôi lại là loại công tử ăn chơi, chỉ cần không vừa ý là nổi nóng, cũng là từ khi theo đuổi giáo sư Thẩm tôi mới chịu nhịn, cố làm một người văn minh.

Thứ hai, giáo sư Thẩm rất có uy tín, học thức và chuyên môn đều rõ như ban ngày, ai nấy còn lo không rớt môn đã mệt, đâu dám quang minh chính đại hóng chuyện.

Thứ ba, xã hội bây giờ đã rất cởi mở, chúng tôi yêu đương cũng chẳng ảnh hưởng ai, không ai rảnh mà bám riết mãi chuyện của người khác.

Nhưng tôi vẫn kiên nhẫn giải thích:

“Cháu nghiêm túc, không phải đùa.”

Sắc mặt hiệu trưởng vẫn không vui, trừng mắt nhìn tôi, mái tóc che cái trán Địa Trung Hải cũng sắp rủ xuống.

“Nghe lời tôi, đừng quấy rầy giáo sư Thẩm nữa.”

“…”

Cũng lì thật.

“Thôi được rồi bác Vương, cháu để bố cháu quyên góp thêm hai tòa nhà nữa.”

Cuối cùng ông ta cũng hài lòng, nhấp một ngụm trà kỷ tử dưỡng sinh, cười đến mức mắt sắp híp lại, gương mặt đầy hiền từ.

“Giáo sư Thẩm đúng là người không tệ, ngoại hình tuấn tú, học thức uyên bác.”

Ông ta lại uống một ngụm trà, bổ sung:

“Đương nhiên cháu cũng không tệ.”

“Qu/an h/ệ của hai đứa tiến triển tới đâu rồi?”

“Có cần tôi giúp không?”

Ông ấy chắc học qua nghệ thuật biến sắc mặt rồi nhỉ?

Tôi đứng dậy đi ra ngoài, quay lưng vẫy tay:

“Có tin tốt cháu sẽ báo.”

Chưa đi được bao xa, ngay hành lang đã đụng mặt Trang Tẫn Hành.

Đúng là oan gia ngõ hẹp.

Tôi liếc hắn một cái.

Trang Tẫn Hành đứng giữa hành lang, chắn lối đi.

Danh sách chương

5 chương
11/02/2026 11:03
0
11/02/2026 11:02
0
11/02/2026 11:01
0
11/02/2026 11:00
0
11/02/2026 10:59
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Mới cập nhật

Xem thêm

Tôi tận tụy phụng dưỡng mẹ chồng 20 năm, chồng lại đòi ly hôn ngay ngày sinh nhật tuổi 45, mẹ chồng bình thản gật đầu, sau khi hoàn tất thủ tục, luật sư công bố di chúc bà để lại toàn bộ 30 triệu tiền thừa kế cho tôi, chồng cũ quỳ sụp xuống ngay tại chỗ.

Chương 15

7 phút

Nghỉ hưu giấu con có 3,5 tỷ, chỉ nói là còn 80 triệu, hôm sau con dâu đưa tôi một chiếc thẻ

Chương 19

10 phút

Mẹ chồng lừa lấy 3,2 tỷ tiền hồi môn của tôi để mua xe sang cho em chồng, hôm sau cảnh sát gõ cửa nhà

Chương 19

14 phút

Mẹ chồng nằm viện tôi ứng trước 200 triệu, xuất viện bà đem hết tiền cho em chồng, 3 tháng sau bà bàng hoàng

Chương 6

23 phút

Bác cả mừng thọ không mời nhà tôi, chủ vựa hải sản tìm đến tận cửa: 40 thùng cua hoàng đế đứng tên ông, đến lúc thanh toán rồi

Chương 19

32 phút

Dì gửi canh, tôi chê ngọt đổ xuống cống, thứ thợ sửa ống nước lôi ra khiến tôi lạnh sống lưng

Chương 16

36 phút

Chồng bán nhà 28 tỷ đưa nhân tình đi định cư khi tôi đi công tác, vừa đặt chân đến Đức thì nhận tin: Tài sản đã bị phong tỏa

Chương 23

40 phút

Lương hưu tôi gần chục triệu, chồng chỉ hơn một triệu, cả hai mạnh ai nấy tiêu; sau ba năm, người khách nữ mà ông ấy quen khi đi bán hàng rong lại trở thành bạn cùng phòng mới của tôi

Chương 12

47 phút
Bình luận
Báo chương xấu