Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- GÓC TÍM CỦA HOÀI
- SAU 17 LẦN GIẢ MẤT TRÍ, LẦN NÀY ANH ẤY QUÊN TÔI THẬT
0
Lượt đọc0
Theo dõi8
ChươngNgười anh em xui xẻo của tôi bị bạn gái đ/á, nhất quyết kéo tôi đi quỳ xuống c/ầu x/in cô ấy quay lại.
Cậu ta vừa khóc như mưa vừa nói:
“Lòng người đều bằng m/áu th!t. Cậu quỳ cùng tôi, đông người thì sức mạnh lớn hơn. Tôi không tin cô ấy vẫn không đồng ý!”
Tôi là người coi trọng nghĩa khí, đã nói đi là lập tức đi thật.
Đứng ngoài cửa căn hộ, cậu ta phụ trách gào gọi, còn tôi đứng bên cạnh phối hợp khóc lóc.
Kết quả, ngay khi cánh cửa mở ra, đầu gối tôi mềm nhũn, suýt nữa dập đầu xuống đất một tiếng thật vang.
Ch*t ti/ệt!
Quỳ nhầm cửa rồi!
Tại sao người đứng bên trong lại là bạn trai cũ của tôi, Chu Cảnh Nặc?
Anh khoanh tay, cười lạnh nhìn tôi.
“Chẳng phải em chê phần trên của tôi trông già, phần dưới trông nhỏ sao? Vậy mà còn dám đến đây?”
Trợ lý Lưu nói Chu Cảnh Nặc đi chạy bộ buổi sáng, vô tình giẫm phải vỏ chuối, ngã đ/ập đầu rồi mất trí nhớ.
Tôi không tin.
Kịch bản này quen thuộc đến mức tôi gần như có thể đọc thuộc lòng.
Đây chắc chắn lại là một thử thách khác của anh dành cho tôi.
Dù sao trong mười bảy lần trước, mỗi khi nghe tin Chu Cảnh Nặc mất trí nhớ, tôi đều chân thành đ/au buồn đúng một giây.
Sau đó lập tức thu dọn hành lý bỏ trốn.
Cảm tạ ông trời cuối cùng cũng mở mắt, cho tôi một con đường sống.
8
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 10
Chương 3
Người anh em xui xẻo của tôi bị bạn gái đ/á, nhất quyết kéo tôi đi quỳ xuống c/ầu x/in cô ấy quay lại.
Cậu ta vừa khóc như mưa vừa nói:
“Lòng người đều bằng m/áu th!t. Cậu quỳ cùng tôi, đông người thì sức mạnh lớn hơn. Tôi không tin cô ấy vẫn không đồng ý!”
Tôi là người coi trọng nghĩa khí, đã nói đi là lập tức đi thật.
Đứng ngoài cửa căn hộ, cậu ta phụ trách gào gọi, còn tôi đứng bên cạnh phối hợp khóc lóc.
Kết quả, ngay khi cánh cửa mở ra, đầu gối tôi mềm nhũn, suýt nữa dập đầu xuống đất một tiếng thật vang.
Ch*t ti/ệt!
Quỳ nhầm cửa rồi!
Tại sao người đứng bên trong lại là bạn trai cũ của tôi, Chu Cảnh Nặc?
Anh khoanh tay, cười lạnh nhìn tôi.
“Chẳng phải em chê phần trên của tôi trông già, phần dưới trông nhỏ sao? Vậy mà còn dám đến đây?”
Trợ lý Lưu nói Chu Cảnh Nặc đi chạy bộ buổi sáng, vô tình giẫm phải vỏ chuối, ngã đ/ập đầu rồi mất trí nhớ.
Tôi không tin.
Kịch bản này quen thuộc đến mức tôi gần như có thể đọc thuộc lòng.
Đây chắc chắn lại là một thử thách khác của anh dành cho tôi.
Dù sao trong mười bảy lần trước, mỗi khi nghe tin Chu Cảnh Nặc mất trí nhớ, tôi đều chân thành đ/au buồn đúng một giây.
Sau đó lập tức thu dọn hành lý bỏ trốn.
Cảm tạ ông trời cuối cùng cũng mở mắt, cho tôi một con đường sống.
Bình luận
Bình luận Facebook