Độc Tôn Tam Giới

Độc Tôn Tam Giới

Chương 1143: Lăng Bích Nhi tình thâm ý trọng 2

05/03/2025 21:01

- Ha ha, tiểu nữu nhà ngươi, không ngờ lại cuồ/ng dại như vậy. Rõ ràng đã chạy thoát lại trở về đi tìm cái ch*t. Chẳng lẽ muốn làm một đôi uyên ương với tiểu tử này hay sao?

Trong tiếng cười của cầm m/a tông chủ tràn ngập vẻ đắc ý, hiển nhiên đối với thực lực siêu đẳng của mình vô cùng tự hào.

Vốn hắn còn có chút bận tâm, lo lắng Giang Trần cũng có loại phù lật cường đại chạy trốn giống như vậy. Vạn nhất Giang Trần vận dụng loại phù lật cường đại đó chạy trốn, nếu như ra bên ngoài có lẽ hắn còn có biện pháp đuổi theo.

Thế nhwung ở nơi này là bên trong Vạn Tượng cực cảnh, năng lượng sinh mệnh yếu ớt, muốn toàn lực đuổi bắt kẻ lẩn trốn mà nói, chưa hẳn có mười phần nắm chắc.

Hiện tại sau khi Lăng Bích Nhi bổ trốn lại chạy trở về, tương đương với việc lại khiến cho hắn lần nữa có át chủ bài kh/ống ch/ế Giang Trần, khiến cho Giang Trần muốn chạy trốn cũng không có cách nào đào tẩu.

Người ta là nữ nhân chạy trốn được mà còn quay lại c/ứu ngươi, chẳng lẽ ngươi không biết x/ấu hổ vứt bỏ người ta lại mà tự mình chạy trốn?

- Giang Trần, nữ tử này có tình có nghĩa với ngươi, ngay cả lão phu cũng không thể không bội phục. Tiểu tử ngươi không ngờ lại có mị lực lớn như vậy, có thể khiến cho một nữ tử như hoa như ngọc đối với ngươi chung tình, không để ý tới an nguy mà trở về c/ứu ngươi. Ngươi nói xem lão phu có nên thành toàn cho các ngươi, cho các ngươi được như ý nguyện làm một đôi uyên ương cùng xuống suối vàng hay không?

Cầm M/a tông chủ cười lớn, ánh mắt không chút kiêng nể nhìn qua Giang Trần.

Lăng Bích Nhi vốn muốn lẩn trốn tới, mang theo Giang Trần cùng bỏ chạy. Kết quả không cẩn thận lại một lần nữa rơi vào trong tay Cầm M/a tông chủ.

Trong lúc nhất thời lòng Lăng Bích Nhi nóng như lửa đ/ốt, kêu lên:

- Sư đệ, ngươi đi mau, không cần lo lắng cho ta. Xích Đỉnh trung vực xâm lấn quy mô lớn, tất cả các tông trong Vạn Tượng Cương Vực sinh tử không rõ. Sư đệ, đệ mau chóng rời khỏi đây, bảo toàn tính mạng, sau này b/áo th/ù cho mọi người.

Giờ phút này Lăng Bích Nhi đã không để ý tới sinh tử của mình, nàng thậm chí còn có chút tự trách. Nàng cảm thấy bản thân mình vốn có ý tốt, thế nhưng rốt cuộc lại liên lụy tới Giang Trần.

Giờ phút này nàng thầm nghĩ Giang Trần nên tranh thủ thời gian rời khỏi nơi này, không nên vì mình mà bị liên lụy, như vậy sẽ khiến cho cảm giác tội lỗi của nàng nhẹ đi đôi chút.

Uông Hàn nghe vậy quả thực sợ Giang Trần vứt bỏ Lăng Bích Nhi mà chạy trốn.

Hắn cười lạnh liên tục:

- Giang Trần, không phải vừa rồi ngươi rất biết ăn nói sao? hiện tại ngươi thử hung hăng càn quấy xem? Tiện nhân kia luôn một lòng với ngươi. Để ta nhìn xem ngươi có nhẫn tâm vứt bỏ nàng ta hay không?

Giờ phút này trong lòng Giang Trần quả thực có lo lắng, nhưng mà cho dù thế trong lòng hắn lại không rối lo/ạn. Ý nghĩ trong đầu liên tục vận chuyển, trong lòng đã có cách đối phó.

- Uông Hàn, loại tiểu nhân nhận giặc làm cha như ngươi không xứng nói chuyện với ta.

Giang Trần nói xong, ánh mắt lạnh lẽo nhìn qua Cầm M/a tông chủ:

- Các hạ là người nào trong Xích Đỉnh trung vực?

Cầm M/a tông chủ cười ha hả nói:

- Tiểu tử, ngươi giả bộ không nghe thấy lão phu nói sao? Đã như vậy lão phu dứt khoát phối hợp với ngươi. Lão phu là tông chủ Bão Cầm tông.

- Bão Cầm tông?

Vẻ mặt Giang Trần không chút biểu tình, gật gật đầu nói:

- Ta đã nhớ kỹ, nói đi, ngươi muốn thế nào?

Lăng Bích Nhi ở trong tay đối phương, hiển nhiên Giang Trần cũng không muốn dùng sức mạnh.

Cầm M/a tông chủ lạnh nhạt nhìn qua Giang Trần, hiển nhiên là đang tự hỏi nên mở miệng thế nào.

Không ngờ Uông Hàn lại lớn tiếng nói:

- Trước tiên đem tất cả linh dược Thiên cấp và linh dược Địa cấp trên người ngươi ra đây. Còn có đan phương Vạn THọ đan, đều hiến cho sư tôn nhà ta.

Khóe miệng Giang Trần nhếch lên, vô cùng lạnh lẽo, hiển nhiên không thèm để ý tới Uông Hàn mà nhíu mày nói với Cầm M/a tông chủ:

- Bão Cầm tông hẳn là không có người kế tục cho nên mới thu nhận loại người tiểu nhân như vậy đúng không?

Cầm M/a tông chủ cười nhạt một tiếng nói:

- Tiểu tử ngươi không cần châm ngòi ly gián. Loại mánh khóe này của ngươi không có tác dụng với lão phu. Lời Uông Hàn nói là lời lão phu nói, trước tiên đem những vật kia giao ra đây.

Lão nhân này tâm cơ thâm trầm, vui buồn không để lộ ra trên nét mặt.

Uông Hàn nghe vậy trong lòng vui vẻ.

Giang Trần thì khác, lúc này trong lòng hắn vô cùng ngưng trọng, lão nhân này dấu muối cũng không tiêu, xem ra quả thực khó đối phó. Cường giả Hoàng cảnh, đây là lần đầu tiên Giang Trần chống lại.

Nhưng mà trong lòng hắn lại không có chút hoảng hốt nào mà chỉ cười nhạt một tiếng nói:

- Các hạ b/ắt n/ạt người trẻ tuổi như Giang mỗ ta sao? Cảm thấy đầu óc ta không dùng được sao? Ngươi không tiếc một cái giá lớn tự mình tiến vào Vạn Tượng cực cảnh truy sát là chỉ đơn giản vì ít linh dược và đan phương sao? Ngươi muốn ta ngoan ngoãn giao ra những vật kia, như vậy có khác gì ta mang tính mạng mình giao cho ngươi đâu?

Cầm M/a tông chủ cười quái dị nói:

- Nói như vậy ngươi muốn tự mình nhìn thấy lão phu hưởng dụng tiểu sư tỷ xinh đẹp này của ngươi?

Sắc mặt Giang Trần phát lạnh nói:

- Thế cục hiện tại đã như vậy không cần phải một đ/ao ch/ém đôi. Ngươi là cường giả Hoàng cảnh, ta và sư tỷ không có thực lực đối kháng. Nếu như ngươi gây bất lợi với sư tỷ ta, thì ta cũng không ngại hủy đi những linh dược kia, lại cùng với các ngươi liều mạng. Sư tỷ tình nghĩa với ta, tự nhiên ta phải hồi báo. Nhưng mà các ngươi muốn nhẹ nhàng lấy đi số linh dược này thì nằm mơ đi.

Lời này rất rõ ràng, đừng có ép tới ngọc đ/á cùng tan. Cho dù ngươi mạnh thế nào nhiều lắm chỉ diệt được hai người chúng ta, muốn lấy đi linh dược một cách hoàn mỹ đó là chuyện nằm mơ.

Cầm M/a tông chủ khẽ gi/ật mình, đây là điểm hắn lo lắng nhất. Vạn nhất Giang Trần này không phối hợp, trực tiếp hủy đi linh dược, coi như hắn gi*t kẻ này mười lần, trăm lần thì có ý nghĩa gì nữa.

Hắn tới đây mục tiêu hàng đầu là lấy được những linh dược Thiên cấp và linh dược Địa cấp kia, còn có đan phương Vạn Thọ đan.

Nếu như những thứ này bị hủy đi, hắn gi*t hai đệ tử trẻ tuổi của Đan Kiền Cung thì có ý nghĩa gì?

Về phần tr/a t/ấn lăng nhục Lăng Bích Nhi, loại chuyện này cũng chỉ để cho Uông Hàn hả gi/ận, đối với Cầm M/a tông chủ hắn mà nói, không có bất kỳ ý nghĩa nào.

Sắc mặt Cầm M/a tông chủ trầm xuống nói:

- Giang Trần, ngươi muốn thế nào?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu