Giả Ngốc Gọi Anh Cả Là “Mẹ” Và Cái Kết Bị “Hành” Ra Bã

Trần Toản mở cửa bước xuống xe, tôi lủi thủi đi theo sau hỏi anh rốt cuộc có ý gì.

Trần Toản lại ngậm tăm không nói câu nào nữa.

Tắm rửa xong xuôi liền bưng một cốc nước mật ong ra cho tôi.

Tôi cuộn tròn trên sô-pha uống nước mật ong, Trần Toản chọn một bộ phim khoa học viễn tưởng để xem.

Đột nhiên anh cất lời hỏi một câu: "Cậu thích kiểu biết rên lắm à?"

Tôi sặc nước mật ong một ngầm: "Bọn họ nói bừa đấy."

"Thế là không thích à?"

"Cũng không hẳn là không thích."

Trần Toản liếc nhìn tôi một cái.

Đột nhiên chồm tới, môi áp sát bên tai tôi, kéo tay tôi ấn xuống thắt lưng anh.

Đầu ngón tay nóng rực, lan truyền khiến cả người cũng nóng ran theo.

Nhịp thở của Trần Toản dần trở nên nặng nề, khàn giọng hỏi: "Mức độ này, sẽ thích chứ?"

Tôi nuốt khan một ngụm nước bọt, giọng nói cũng khàn đặc: "Thích ạ."

Trần Toản hôn lên vành tai tôi: "So với mấy kẻ ngoài kia thì sao? Ai tốt hơn nào."

"Anh, anh tốt hơn... Trần Toản..."

Tôi bị trêu chọc đến mức đầu óc nóng bừng, nhào lên người anh hôn lo/ạn xạ.

Trần Toản ngửa cổ mặc tôi muốn làm gì thì làm, đưa tay xoa eo tôi rồi cất lời:

"Giang Kiều Thụ, tôi là kẻ ích kỷ, là của tôi thì người khác đến một phân cũng đừng hòng tơ tưởng."

"Tôi đã nuông chiều cậu thỏa mãn rồi, thì kẻ bên ngoài, đến một miếng cũng không được phép đụng vào."

"Trong mắt tôi không dung nổi hạt cát nào, đã lên giường của tôi rồi, tuyệt đối không có khả năng đi vấy bẩn thói trăng hoa bên ngoài."

Anh bóp cổ tôi, bắt tôi ngẩng cao mặt lên nhìn thẳng vào mắt anh: "Tôi đã nói rõ ràng với cậu rồi đấy, giờ hỏi cậu một câu lần nữa, còn muốn nữa không?"

Ngón cái m/a sát trên đôi môi tôi: "Muốn tôi không?"

Tôi li/ếm nhẹ ngón tay anh, đáp: "Muốn."

Trần Toản bật cười, khẽ khều đầu lưỡi tôi: "Đồ cún con. Ngoan quá."

Tôi không hiểu đầu cua tai nheo gì đã bị đ/è ngửa lên sô-pha.

Bàn tay Trần Toản nặng nề ấn lên cột sống lưng tôi, cất lời: "Cún con, kêu một tiếng xem nào."

Tôi m/ắng anh: "Th/ần ki/nh."

Trần Toản chẳng hề gi/ận dữ, cúi người cắn nhẹ vành tai tôi: "Không chịu nổi nữa thì cứ kêu lên."

Sau đó tôi đã kêu lên mấy tiếng liền, mà Trần Toản vẫn chẳng chịu dừng lại.

Trần Toản vẫn sáu giờ tối tan làm, bảy giờ ăn tối, tám giờ xử lý email, chín giờ vệ sinh cá nhân, mười giờ ra ngoài tóm cổ tôi về nhà.

Cuộc sống cứ thế trôi qua từng ngày.

Đến khi Trần Toản chiếu đến bộ phim khoa học viễn tưởng thứ tám, tôi mới sực nhớ ra hỏi anh: "Bây giờ chúng ta tính là qu/an h/ệ gì đây?"

Trần Toản: "..."

"Giang Kiều Thụ, cậu thiếu nước dán thẳng tên Trần Toản tôi lên người rồi đấy, thế mà bây giờ mới nhớ ra đòi danh phận à?"

"Ồ."

Lúc Trần Toản cúi người ôm lấy tôi, tôi thầm nghĩ nếu Trần Toản thực sự thích thứ gì đó hơn cả một tấm thảm, thì cũng chẳng cần phải nhọc công trèo cao với tới anh làm gì, vì bản thân anh sẽ tự động hạ mình cúi xuống.

Danh sách chương

3 chương
11/09/2026 16:51
0
11/09/2026 16:51
0
11/09/2026 16:51
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu