Nụ Hôn Bươm Bướm

Nụ Hôn Bươm Bướm

Chương 1

08/02/2026 18:05

1.

Cửa kính bị đẩy từ bên ngoài, chuông gió leng keng vang lên.

Tôi cúi đầu, chìm trong âm thanh phát ra từ tai nghe, không ngẩng lên.

Chương trình radio hai tuần mới cập nhật một lần.

Tôi tải về, nghe ít nhất ba lượt mỗi ngày.

Giọng người dẫn chương trình rất giống người mà tôi vẫn luôn nghĩ đến.

“Chào mừng quý khách, anh đến tư vấn hình xăm sao?”

Ngay khi có khách vào tiệm, Thành Quả đã đứng dậy tiếp đón.

Tiệm xăm này do chúng tôi hợp tác mở.

Cậu ấy bỏ phần lớn vốn, phụ trách sổ sách, đón khách và đặt lịch hẹn.

Tôi phụ trách kỹ thuật cùng hướng dẫn, quản lý thợ.

“Xin hỏi… vết s/ẹo như thế này, có hình xăm nào che được không?”

Tay tôi đang nắm dây tai nghe chợt khựng lại. Tôi bấm tạm dừng rồi ngẩng đầu.

Thành Quả che gần hết khuôn mặt người kia, cả thân người cũng chắn mất phân nửa.

Tôi chỉ nhìn thấy một đoạn tay áo màu xám, cùng bàn tay khớp xươ/ng rõ ràng đưa lên, kéo dây khẩu trang bên phải xuống.

Theo động tác ấy, lộ ra nửa vành tai trắng như ngọc.

Thành Quả hít vào một hơi lạnh, đưa tay chạm lên mặt đối phương.

“Vết thương lớn thế này, s/ẹo còn tăng sinh, lớp da bên dưới lại mỏng, rất khó làm hình xăm che phủ hoàn toàn.”

“Thiết kế kiểu này cần thời gian, tiền bạc đầu tư rất nhiều, yêu cầu tay nghề thợ xăm cũng cực cao.”

“Xăm lên s/ẹo rất khó giữ màu, đường nét cũng khó đạt độ trơn tru như dự tính, mà vết thương lại tập trung ngay trên mặt…”

Cậu ấy tiếc nuối nói:

“Hiện tại chúng tôi không nhận dạng dự án như vậy, anh có thể thử hỏi tiệm khác xem sao.”

Không có sự bất ngờ. Cũng không có thất vọng.

Giọng điệu người kia vẫn dịu dàng như cũ.

“Làm phiền rồi.”

Giọng nói quen thuộc ấy đột ngột đ/ập mạnh vào đầu tôi.

Ngay cả trong mơ, tôi cũng không dám mơ đến thanh âm này.

“Chờ đã!”

Tôi vội bật dậy khỏi ghế, tai nghe rơi xuống đất, kéo theo cả điện thoại.

Vết s/ẹo gồ ghề nằm trên má phải anh, kéo dài xuống cổ.

Như một khối ngọc đẹp đến cực điểm, lại bị sứt mất một góc.

Ngọc trắng mang tỳ vết, khiến người ta xót xa.

Hàng mi anh khẽ run.

Tôi chạm phải đôi mày mắt ôn nhu đến tận cùng ấy.

Niềm vui gặp lại khiến tôi không kìm được thở dốc, đầu ngón tay r/un r/ẩy.

“Để em xem… được không?”

Tôi hạ giọng thật khẽ, sợ làm vỡ mất giấc mộng trùng phùng mà tôi đã mong đợi suốt bao năm.

Ngón tay vươn ra khẽ run.

Chạm tới hơi ấm chân thật nơi anh, tôi nhẹ nhàng vuốt dọc theo gò má ấy.

Vết thương rõ ràng đã qua rất nhiều lần xử lý chuyên nghiệp, chỉ là lúc ban đầu tổn thương quá sâu. Da anh lại trắng đến tái nhợt, mịn màng quá mức… còn là thể chất dễ hình thành s/ẹo.

Hốc mắt tôi nóng bừng, không sao kh/ống ch/ế nổi.

“Em… em có thể.”

2

Thành Quả kéo tôi một cái, lôi lùi về sau mấy bước, ghé sát tai thì thầm:

“Đào Nhiên, cậu biết rõ mà.”

Dạng khách thế này, trong nghề chẳng ai nhận.

Tốn thời gian, tốn công sức, rất khó làm đẹp, lại ở ngay trên mặt — cực kỳ dễ rước rắc rối.

Một khi đã nhận, về sau việc dặm màu, chỉnh lại đường nét… sẽ là một con đường dài dằng dặc.

Không phải không làm được, mà là không ai muốn nhận.

Vẽ trên làn da khỏe mạnh, dễ hơn rất nhiều.

Nhưng anh thì… không giống.

Danh sách chương

1 chương
08/02/2026 18:05
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu