TA CƯỚP “QUẬN CHÚA PHU NHÂN” CỦA CA CA

TA CƯỚP “QUẬN CHÚA PHU NHÂN” CỦA CA CA

Chap 6

14/04/2026 16:04

"Thiếu tướng quân, Ngài nói đúng, g.i.ế.c địch cũng giống như..." Nàng mấp máy môi, m.á.u trào ra không ngớt. Đôi mắt nàng nhìn ta đăm đăm, nhưng không kịp nói hết câu đã tắt thở.

A Ngọc là nữ t.ử đầu tiên cầm cáo thị đến tìm ta. Nàng cầm con d.a.o đồ tể hỏi: "Ta cũng có thể g.i.ế.c địch sao?"

"Tất nhiên! Nam t.ử làm được, nữ t.ử cũng làm được! G.i.ế.c địch cũng giống như g.i.ế.c lợn vậy thôi!"

"Nói vậy, ta cũng có thiên phú đấy chứ!"

Ta đặt di hài của A Ngọc xuống, nhặt thanh loan đ/ao đẫm m.á.u trên đất, một lần nữa lao vào đám quân địch! Quân địch tràn lên tường thành ngày một nhiều, thủ quân thương vo/ng t.h.ả.m trọng, phòng tuyến bị đ.â.m thủng khắp nơi.

Ngay lúc ấy, có một đội quân từ trong thành xông lên tường thành chi viện.

"Là ngươi!"

6.

"Dù sao đi nữa, ta cũng là đích huynh của đệ, sao có thể thấy c.h.ế.t mà không c/ứu?"

Người đó chính là Hạ Dục!

Năm ấy, vốn dĩ ta định bóp c.h.ế.t Hạ Dục, nhưng Thanh Nhi ở bên cạnh liều c.h.ế.t ngăn cản, ra sức kéo tay ta lại. Vào khoảnh khắc cuối cùng, ta đã nới lỏng tay.

"Cút khỏi kinh thành, đời này đừng bao giờ quay lại nữa."

"Vậy còn mẫu thân ta?"

Thanh Nhi ôm lấy Hạ Dục đang thở dốc không ngừng, lúng túng muốn che miệng hắn lại.

"Đừng có được đằng chân lân đằng đầu."

"Trước khi Đại phu nhân lâm chung, ta sẽ báo cho ngươi."

Ta tùy tay rạ/ch hai nhát lên người Hạ Dục, lấy m.á.u bôi lên người mình để ngụy tạo hiện trường rồi để họ rời đi. Không ngờ, hắn lại xuất hiện ở đây.

7.

"Hạ đệ, ca ca mang lương thảo và quân giới tới đây!"

Sĩ khí vốn đang bên bờ vực sụp đổ, nay bỗng chốc bùng lên mãnh liệt! Quân thủ thành mắt đỏ sọc, bộc phát sức mạnh chưa từng có, đi/ên cuồ/ng lao vào đám quân địch còn đang ngơ ngác.

Chủ tướng quân địch thấy phá thành vô vọng, đành thổi tù và hạ lệnh lui quân. Ta chống thanh loan đ/ao đã mẻ lưỡi xuống mặt thành, dựa lưng vào tường đ/á mà thở dốc.

Hạ Dục chỉ huy nhân thủ, từng xe lương thảo và quân giới quý giá không ngừng được vận chuyển vào thành. Hắn ngẩng đầu, xuyên qua bãi chiến trường hỗn lo/ạn và khói lửa mịt m/ù, ánh mắt chuẩn x/á/c rơi trên người ta. Gương mặt từng chỉ biết đến nhu nhược và ng/u xuẩn ấy, nay lấm lem bụi trần và mồ hôi, nhưng lại toát ra một luồng kiên nghị và trầm ổn mà ta chưa từng thấy.

Hắn nhìn ta, không oán h/ận, cũng chẳng sợ hãi. Ánh mắt ấy phức tạp khôn cùng, cuối cùng, hắn khẽ gật đầu với ta một cái thật nhẹ.

Một cảm xúc khó tả dâng trào trong lòng ta. Sự xuất hiện của Hạ Dục như một liều t.h.u.ố.c trợ tim cho Sóc Phương thành. Lương thảo chất cao như núi, quân giới mới tinh khôi đã tức thì trấn định lòng quân dân đang lung lay. Những người lính và bách tính đói khổ bưng bát cơm trên tay, trong mắt lại rực lên hy vọng sống.

Những ngày sau đó, với th/ủ đo/ạn sắt đ/á của ta và ng/uồn lực khổng lồ từ Hạ Dục, ta đích thân tuyển chọn tinh nhuệ, lập nên những tiểu đội săn g.i.ế.c thiện chiến. Chiến báo và tấu chương thăng thưởng bay về kinh thành như tuyết rơi. Công tích này, đã đủ để làm lóa mắt thiên hạ.

"Đệ sắp về kinh à?"

Ta dựa vào tường thành, khẽ ừ một tiếng. Chinh Bắc tướng quân, hồi kinh thuật chức. Đó là chỉ dụ vừa ban xuống của triều đình.

"Nương ta bảo ta thay bà ấy gửi lời xin lỗi đến nương đệ. Năm đó bà ấy không hề cố ý, cũng chẳng biết lão phu nhân sẽ làm ra chuyện như vậy." Hạ Dục đứng bên cạnh ta.

Ba năm thời gian đã nhào nặn một công t.ử bột thành một nam nhân phong sương, trông huynh ấy lúc này lại càng giống Hạ Bình D/ao hơn.

"Đã biết, đa tạ huynh đã c/ứu lấy Bắc cảnh!"

"Từ đây núi cao đường xa, xin cáo từ tại đây!"

8.

"Trở về là tốt rồi." Giọng Hạ Bình D/ao có chút khàn đặc, ông vỗ nhẹ lên vai ta.

Lâm Kiều Kiều cũng đứng ở cửa chính viện đón ta. Hắn vẫn khoác trên mình bộ cung phục hoa lệ, dung mạo tinh tế như họa, duy chỉ có đôi mắt đào hoa kia khi nhìn ta đã bớt đi vẻ lười biếng, thay vào đó là sự trầm mặc sâu hoắm như vực thẳm.

"Phu quân, dọc đường vất vả rồi." Hắn khẽ nhún người hành lễ, giọng nói ôn nhu không tì vết.

"Làm phiền phu nhân lo lắng." Ta đáp lại bằng lời khách sáo rập khuôn. Khoảnh khắc ánh mắt giao nhau, sóng ngầm đã âm thầm cuộn trào.

Ta chắc chắn hắn đã biết chuyện của Hạ Dục. Hắn cũng chắc chắn biết rằng ta biết việc hắn đã biết. Chúng ta không nói thêm gì, bắt đầu âm thầm bày binh bố trận. Lão nương ta đã chướng mắt vị chủ tể thiên hạ này từ lâu lắm rồi.

Nửa tháng sau khi hồi kinh, yến tiệc mừng công trở thành ngòi n/ổ. Giới quyền quý bậc nhất kinh thành tề tựu đông đủ. Ta và Hạ Dục - với tư cách tân quý, dĩ nhiên là tâm điểm. Những năm gần đây Thái t.ử không được lòng Hoàng thượng, mà các hoàng t.ử khác lại càng là hạng phế vật.

Rư/ợu quá ba tuần, một vị quan viên đột ngột xoáy sâu vào Lâm Kiều Kiều: "Vĩnh Ninh Quận chúa ôn hòa hiền thục, cùng Vũ An Bá thật là nam tài nữ mạo, trời cao tác hợp. Chỉ là hạ quan nghe nói, từ nhỏ Quận chúa nuôi trong thâm cung, thân thể nhiều bệ/nh, hiếm khi lộ diện. Không biết năm xưa Trưởng công chúa Điện hạ làm sao chọn được hiền têd như Vũ An Bá? Phải chăng đây là duyên trời định sẵn?"

Trong thoáng chốc, mọi tiếng cười nói đều im bặt. Vô số ánh mắt tò mò, dò xét, hoặc hả hê đều dồn về phía chúng ta. Trưởng công chúa nâng chén rư/ợu, tay khẽ khựng lại, nụ cười trên gương mặt bảo dưỡng hoàn hảo không đổi, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo thấu xươ/ng.

Danh sách chương

5 chương
14/04/2026 16:04
0
14/04/2026 16:04
0
14/04/2026 16:04
0
14/04/2026 16:04
0
14/04/2026 16:04
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu