Sau Lớp Mặt Nạ

Sau Lớp Mặt Nạ

Chương 8

22/08/2026 21:25

Giang Ngự đeo tai nghe Bluetooth, giống như đang gọi điện cho ai đó: "Ừ, biết rồi, một thìa muối, còn gì nữa? Được rồi, tôi đâu có bị thiểu năng, muối với đường mà còn không phân biệt được sao?"

Trên bếp đun một nồi đất, đang sôi sùng sục bốc khói nghi ngút, hệt như một giấc mơ vậy. Vị thiếu gia nhà họ Giang luôn sống trong nhung lụa, giờ phút này lại xắn tay áo lên, chui vào bếp nấu đồ ăn cho tôi.

Mười phút sau, hai chúng tôi nhìn chằm chằm vào nồi cháo đã hơi chuyển sang màu đen thui, đồng thời chìm vào im lặng.

"Bỏ đi." Giang Ngự đưa tay định gi/ật lấy cái bát của tôi, "Để tôi bảo đầu bếp ở nhà mang đồ ăn tới."

Tôi lại giằng lại, cứ thế múc ăn thẳng: "Không thử làm sao biết mùi vị ra sao?"

Có chút mùi khét, nhưng vẫn rất ngon, thực sự rất ngon. Là cả cuộc đời này của tôi được ăn một bát cháo th!t nạc ngon nhất ngon nhất.

Sau khi ăn xong, tôi lau sạch miệng: "Giang Ngự, chúng mình hẹn hò đi."

27

Mặc dù không biết đến ngày nào tôi sẽ bị Hoắc Tư Niên chơi c.h.ế.t, có khi còn c.h.ế.t không có chỗ ch/ôn. Nhưng sống ở trên đời, phải biết tận hưởng hiện tại.

Đây là quyết định mà tôi sẽ không bao giờ hối h/ận trong đời này. Tôi lại xin người quản lý nghỉ phép nửa tháng, rúc trong căn nhà này cùng Giang Ngự.

Hơi bị hạnh phúc quá rồi, cứ như không phải là sự thật. Tôi nhớ hồi còn rất nhỏ, rất nhỏ, đám trẻ con trong xóm tôi đứa nào cũng có một cái máy chơi game cầm tay, cái loại có thể chơi xếp hình Tetris ấy, giá ba mươi tệ.

Mẹ bảo, chỉ cần tôi liên tục đạt hạng nhất lớp trong kỳ thi cuối kỳ của cả học kỳ một lẫn học kỳ hai thì mẹ sẽ m/ua cho tôi một cái. Tôi cố gắng học hành, lúc tan học về nhà còn nhặt nhạnh mấy cái vỏ chai, lon nước ngọt đem b/án để dành tiền.

Tôi thấy mẹ những lúc rảnh rỗi lại đi nhận vá quần áo cũ, chắt bóp từng đồng một đồng hai để dành tiền m/ua máy chơi game cho tôi. Nhưng đến khi tôi cầm bài kiểm tra điểm tuyệt đối hớn hở chạy về nhà, lại nhìn thấy mẹ bị đ.á.n.h đến mức mặt mũi bầm dập, ngồi bệt dưới đất ôm mặt khóc nức nở.

Ruột gối bị c/ắt nát bươm, số tiền lẻ dành dụm cho tôi đã bị bố tôi cư/ớp sạch đem đi đ.á.n.h bài. Sau khi trưởng thành, tôi từng khuyên mẹ ly hôn với bố, bà lại t/át tôi một cái, thậm chí còn cầm cây cán bột gõ vào đầu tôi.

Vừa c.h.ử.i vừa tức gi/ận đến mức toàn thân r/un r/ẩy: "Ông ấy là chồng tao! Là bố mày! Sao mày có thể thốt ra mấy lời như vậy hả?"

Kể từ ngày hôm đó, tôi chẳng còn thiết tha ôm hy vọng vào bất cứ chuyện gì nữa. Đứa như tôi, sinh ra trong đống bùn lầy, lớn lên cũng trong đống bùn lầy, bây giờ cũng chỉ là một bãi bùn nhão.

Thậm chí tôi còn có thể tưởng tượng ra được, rằng sau này mình sẽ c.h.ế.t ở một góc xó xỉnh chẳng ai hay biết, th/ối r/ữa, bốc mùi, rồi nhanh chóng bị người đời lãng quên.

28

Sau khi kỳ nghỉ kết thúc, lúc người quản lý đưa tôi đi tham gia một buổi họp báo ra mắt sản phẩm, vừa ký tên xong, đột nhiên có người xông tới hất thẳng một chai chất lỏng không rõ là gì vào người tôi.

"Thời Dã, thằng gay c.h.ế.t tiệt nhà mày! Mày tránh xa Địch Tinh Trần của bọn tao ra một chút có được không hả?!"

Tôi bị tạt đến mức choáng váng cả người, cô gái kia vẫn đang c.h.ử.i rủa: "Thằng ch.ó tạp chủng! Đừng hòng bẻ cong anh nhà tao!"

Sau khi người đó bị kéo đi, quản lý lập tức định đưa tôi đến b/ệnh viện. Tôi: "Không sao đâu... chỉ là nước thôi."

Nhưng người quản lý lại cố chấp khác thường: "Không được, Hoắc tiên sinh vừa mới gọi điện, bảo là nhất định phải đưa cậu đến b/ệnh viện."

Tôi suýt chút nữa thì quên mất, quản lý và tôi, đều là những con ch.ó do Hoắc Tư Niên nuôi. Việc mà hắn muốn làm, thì chẳng có gì là không làm được.

Điện thoại của tôi sắp bị gọi đến n/ổ tung rồi:

[Xu hướng tính d.ụ.c của Thời Dã?]

[Thời Dã là đồng tính sao?]

[Bạn trai của Thời Dã là Địch Tinh Trần à?]

Hot search bùng n/ổ rồi.

Địch Tinh Trần cũng ở trong hậu trường, cậu ta đuổi theo giải thích: "Anh Dã, em xin lỗi! Là lỗi của em."

Cậu ta giải thích: "Lần trước chúng ta chẳng chụp chung một tấm hình sao? Vừa nãy em không kìm được nên đã đăng lên mạng, chắc là mấy bạn ấy hiểu lầm rồi..."

29

Người quản lý mở ra xem thử. Là bức ảnh cậu ta ôm cổ tôi, hai đứa cùng làm mặt q/uỷ, Địch Tinh Trần nhân lúc tôi không để ý đã thơm chụt một cái lên má tôi.

Dòng trạng thái đi kèm: [Người tôi thích nhất.]

Quản lý ôm ngựk: "Ông tướng ơi, vậy cậu mau đi đính chính đi chứ."

Địch Tinh Trần vội vàng đi ngay. Cánh cửa phòng nghỉ đột nhiên bị ai đó đẩy ra.

Nhìn thấy Giang Ngự, cổ họng tôi nghẹn lại. Nhưng quản lý đang ở ngay đây, tôi sợ anh ta nhìn ra điều gì đó, rồi lại đi mách lẻo với Hoắc Tư Niên.

"Anh đến đây làm gì?" Tôi lạnh lùng buông lời, cố ý không nhìn anh ta.

Bàn tay vừa giơ lên định chạm vào má tôi của anh ta hơi khựng lại. Giang Ngự: "Tôi thấy hot search rồi."

Tôi làm vẻ bất cần, nhún vai một cái: "Những gì anh thấy đều là sự thật đấy. Tôi không muốn lừa anh, tôi chính là một kẻ tùy tiện như vậy, ai cũng có thể lên giường, bao gồm cả anh."

Danh sách chương

3 chương
22/08/2026 21:25
0
22/08/2026 21:25
0
22/08/2026 21:24
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Để giữ lấy xưởng giấy, cha đã đem hôn sự của tôi ra làm vật trao đổi

Chương 11

11 phút

Tôi đã nghe thấy mật lệnh bị xóa trong bài kiểm tra phục chức

Chương 11

14 phút

Nó gọi tôi là cô, nhưng nhất quyết không nói cha nó đang ở đâu

Chương 11

16 phút

Bìa ghi một tên, thư từ chối lại chép đầy những câu từ của kẻ khác

Chương 11

19 phút

Sau khi mất điện, căn phòng tân hôn bắt đầu sắp đặt cuộc sống hôn nhân cho chúng tôi

Chương 12

22 phút

Trước giờ khai trương cửa hàng mới, xuất hiện một bản miễn trừ trách nhiệm tôi chưa từng ký

Chương 11

24 phút

Trước giờ livestream, có người mạo danh tôi dùng thủ ngữ để tỏ tình

Chương 11

26 phút

Người đưa thư nhận được thư gửi cho cư dân mất tích

Chương 11

28 phút
Bình luận
Báo chương xấu