Nhặt Được Cún Con Cố Chấp Ngây Thơ

Nhặt Được Cún Con Cố Chấp Ngây Thơ

Chương 6

07/08/2026 19:59

25

Bước vào nhà thấy Cố Tranh đang ủ rủ tựa đầu vào tủ giày.

Cậu tủi thân cất lời: "Hôm đó ở quán bar em nhìn thấy anh với cái cậu tóc xoăn đó giằng co kéo đẩy, em cứ tưởng anh với cậu ta đã ở bên nhau rồi.”

"Em đã uống rất nhiều rư/ợu, vốn dĩ định ghé qua cửa sổ nhìn anh một cái rồi đi, ai ngờ lại say gục ra đó. Hoa của anh không phải em cố ý đ/è hỏng đâu."

Tôi cười dỗ dành cậu: "Hồi anh mới sang đây Sở Hàm Diêu giúp đỡ anh rất nhiều, anh với cậu ấy chỉ là bạn bè thôi."

Cố Tranh vẫn ủ rủ như cũ: "Cậu ta thích anh, em nhìn ra được đấy.

"Gh/ét cậu ta thật, nhưng cũng cám ơn cậu ta vì đã ở bên anh suốt năm năm qua."

Cái kiểu phát ngôn vừa bá đạo vừa trẻ con này khiến tôi nhìn Cố Tranh mà không khỏi buồn cười.

Chủ tịch Tập đoàn Khải Thế oai phong lẫm liệt, thế mà lại ở đây sị mặt hờn dỗi như một đứa trẻ.

Tôi quay người bước ra ngoài, đi tới trước khóm hoa nhài của mình, chọn ra vài bông đẹp nhất từ những cành hoa chưa bị Cố Tranh tàn phá.

Tôi đưa hoa cho Cố Tranh: "Tặng người hoa nhài, mong người chớ bỏ rơi."

26

Tôi cùng cậu trở về nước. Nhìn những con phố quen thuộc, nghe những lời thoại quen thuộc, tôi cảm giác như đã trải qua một kiếp người.

Trong lòng tôi vẫn còn chần chừ băn khoăn, liền thì thầm hỏi cậu làm sao ăn nói với bà Cố.

"Anh nghĩ giờ này em còn để bà ta xoay như chong chóng nữa sao?"

Cậu đưa tôi về căn nhà quen thuộc ngày xưa, căn nhà trọ cũ kỹ chứa đựng tình yêu thời thiếu niên.

Cố Tranh như một chú chó đi/ên ép ch/ặt tôi lên cánh cửa, hỏi tôi có thể thực hiện món quà sinh nhật năm 18 tuổi cho cậu được không.

Cậu lại giở trò ăn gian, rõ ràng món quà đó tôi đã trao cho cậu từ lâu rồi.

Chúng tôi đã đi/ên rồ trải qua ba ngày ba đêm trong căn nhà cũ ấy. Phòng tắm, nhà bếp, sô pha, phòng ngủ, thậm chí cả ngoài ban công.

Suốt ba ngày đó, hầu như tôi toàn ở trên người Cố Tranh.

Trước giây phút ngất đi vì kiệt sức, tôi thầm nghĩ có phải vì nhịn quá lâu nên làm Cố Tranh bi/ến th/ái luôn rồi không...

27

Chúng tôi ở lại căn nhà đó vài ngày, sau đó Cố Tranh đưa tôi về căn nhà hiện tại của cậu.

Một căn biệt thự rộng lớn. Tôi bước theo Cố Tranh vào trong mà vẫn có cảm giác mơ hồ không thực.

Thì ra đứa trẻ tôi nhặt về năm nào, giờ đây đã là người nắm quyền hành cao nhất Cố gia.

Phong cách trang trí ở đây quen thuộc đến lạ kỳ, hệt như một phiên bản phóng to từ mái ấm nhỏ của chúng tôi vậy. Tôi ngắm nhìn từng góc nhỏ trong căn nhà, cố hình dung ra cảnh Cố Tranh đã sống ở đây suốt năm năm qua như thế nào.

Thấy tôi đứng ngẩn ngơ tại chỗ, cậu bước lại gần bên tôi. Cậu gục đầu vào cổ tôi, ghé mặt qua hôn nhẹ lên cổ tôi.

Tôi bị cậu làm cho ngứa ngáy, cười né tránh.

"Anh ơi, em trang hoàng căn nhà này giống hệt như nhà của chúng mình, mọi thứ đều y đúc, chỉ là thiếu mất anh thôi."

28

Tôi chuyển đến đây ở. Phần lớn thời gian Cố Tranh sẽ làm việc tại nhà, thỉnh thoảng mới đến công ty một chuyến rồi lại vội vội vàng vàng chạy về.

Tôi biết cậu muốn dành thời gian cho tôi, nhưng làm vậy khối lượng công việc của cậu tăng lên rất nhiều. Sau khi tôi ngủ say, cậu thường lén dậy chui vào phòng sách làm việc tiếp.

Tôi nói với cậu thế này không phải là cách, bảo cậu hãy đến công ty làm việc đàng hoàng đi.

Cố Tranh nói thế nào cũng không chịu đi.

"Không chịu đâu, em muốn ở cùng anh cơ."

Mặc dù cậu nói vậy, nhưng tôi biết cậu đang lo sợ tôi lại bỏ đi lần nữa, cậu muốn bù đắp cho khoảng thời gian năm năm chúng tôi chia xa.

Thế là tôi nghĩ ra một cách.

"Sếp Cố, anh có thiếu thư ký không?" Tôi trêu chọc cất lời.

Cố Tranh ôm lấy tôi lăn qua lăn lại trên giường.

"Anh ơi, anh muốn đến công ty cùng em sao?

"Thư ký Trần, hế hế, không thiếu thư ký, chỉ thiếu mỗi anh thôi."

Tôi tung một đạp đ/á Cố Tranh văng xuống giường, tay đ/ấm đ/ấm vào lồng ngựk đang bị siết đến nghẹt thở. Cố Tranh chộp lấy cổ chân tôi trèo lên lại, nhẹ nhàng mần mò.

"Thế thì có phải có thể cùng anh chơi trò văn phòng play được rồi không?"

Tôi liền bồi thêm cho cậu một đạp nữa.

"Không thể nào, làm việc cho đàng hoàng vào."

29

Lúc tôi và Cố Tranh đến công ty, trợ lý đặc biệt của Cố Tranh kéo tay tôi, nước mắt nước mũi giàn giụa:

"Cảm ơn anh nhiều lắm, sếp Cố cuối cùng cũng chịu đến công ty rồi."

Nói rồi cậu ta chạy nhanh như bay ném đống tài liệu cao nửa người lên bàn làm việc của Cố Tranh.

Cố Tranh kê riêng cho tôi một chiếc bàn làm việc ngay trong phòng chủ tịch của cậu.

Tôi vốn dĩ là kẻ từ trên trời rơi xuống, Cố Tranh lại rầm rộ như thế nên nhiều người trong công ty đồn đại không hay về tôi.

"Ê, cô nghe gì chưa? Sếp Cố với cái anh trợ lý mới tuyển kia có mối qu/an h/ệ đó đấy."

"Cả công ty ai mà chẳng biết, anh ta tên là Trần Hòa Sênh thì phải. Trông đẹp trai thật, năng lực cũng khá, sao lại dùng cái cách này để ngoi lên nhỉ..."

Tôi đi lấy nước ở phòng trà mà cũng nghe thấy những lời bàn tán như vậy.

Trở về phòng tôi đề nghị Cố Tranh cho tôi chuyển ra khu vực làm việc chung, đối xử bình đẳng như bao người khác.

Cố Tranh không đồng ý. Ngày hôm sau cậu công khai ôm eo tôi ra vào công ty vô cùng cường điệu.

Buổi tối cậu đứng ra bao trọn chấu ăn uống, ngay trên bàn ăn đã dứt khoát tuyên bố với tất cả mọi người rằng tôi chính là bà chủ của họ.

Nói xong cậu quay lại nhìn tôi, đôi mắt sáng long lóng như thể đang chờ được khen thưởng.

30

Sau khi công khai, tôi và Cố Tranh cũng chẳng buồn kiêng dè nữa, đi làm hay tan làm đều đi cùng nhau.

Hôm nay cậu có chút việc bận nên bảo tôi xuống bãi đậu xe lái xe ra trước, cậu sẽ xuống ngay.

Vừa đến bãi đậu xe, cổ chân tôi đột nhiên bị ai đó tóm ch/ặt.

"Sống tốt nhỉ."

Giọng nói ấy quá đỗi quen thuộc, là cơn á/c mộng suốt mười năm qua mỗi đêm mò về trong giấc mơ của tôi. Cảm giác lạnh gáy từ lòng bàn chân nhanh chóng lan ra khắp da đầu.

Trần Kiến Quốc...

Tôi há miệng, cổ họng như bị một bàn tay vô hình siết ch/ặt, không thể thốt ra nổi một tiếng động.

Trần Kiến Quốc chống tay gượng dậy.

"Mẹ kiếp, chạy xa thế này làm tao phải tìm lòi mắt."

Tôi quay đầu lại nhìn ông ta.

Ông ta đã mất đi một cánh tay, chân cũng bị thọt. Chắc là bị người ta đá/nh cho ra nông nỗi này.

"Tôi với ông đã chẳng còn qu/an h/ệ gì từ lâu rồi." Tôi vừa thốt ra câu đó, ông ta như bị kích động liền lao sầm tới.

"Sao lại không qu/an h/ệ, sao lại không! Mày là giọt m/áu của tao, tao nuôi mày lớn, mày cũng giống hệt như cái thứ đĩ thõa mẹ mày vậy!"

Gào xong ông ta lại ngã khụy xuống đất.

"Cho tao tiền, tao cần tiền! Cho tao tiền m/ua m/a túy, mau lên!"

Tôi cúi đầu nhìn Trần Kiến Quốc nằm bò dưới đất như một con chó, chỉ cảm thấy thật nực cười.

Tôi như trút gi/ận mà vung chân đạp cho ông ta một phát.

Đúng lúc đó Cố Tranh vừa chạy tới. Cậu ôm chầm lấy tôi nhẹ nhàng an ủi, bàn tay ấm áp từ tốn vỗ nhẹ lên lưng tôi.

31

Chuyện này do một tay Cố Tranh đứng ra xử lý.

Lần tiếp theo gặp lại Trần Kiến Quốc là ở trong một b/ệnh viện t/âm th/ần.

Trần Kiến Quốc nghiện m/a túy, bị cơn thèm th/uốc hànhz hạz đến mức hơi tàn sức kiệt.

Tôi đứng qua cánh cửa nhìn người nằm bên trong đã không còn ra hình người, không nói câu nào, dắt tay Cố Tranh bước ra ngoài.

Ánh nắng mặt trời xua tan đi xán khí lạnh lẽo trên người.

Tôi nhìn Cố Tranh, cậu vẫn luôn cẩn trọng quan sát sắc mặt tôi, thấy tôi nhìn sang liền vội vàng tiến lại gần.

Tôi vươn tay ôm ch/ặt lấy cậu.

"Cố Tranh, chúng mình kết hôn nhé, có được không?"

[TOÀN VĂN HOÀN]

Danh sách chương

3 chương
07/08/2026 19:59
0
07/08/2026 19:57
0
07/08/2026 19:57
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu