Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Mặc dù mọi chuyện trở nên cực kỳ hoang đường, nhưng hình như lại khá bình thường.
Ví dụ như anh ấy vẫn không ưa gì Thẩm Nghiêu, nhưng hiện tại công ty trông rất ổn định, không giống như kiểu sắp bị người ta làm cho phá sản.
Chỉ là sau ngày hôm đó, anh ấy không cho phép tôi gọi anh là "anh" nữa.
Đương nhiên, trừ những lúc nhất định.
Những ngày tháng như vậy trôi qua cái vèo đã hai năm.
Đến năm ba đại học, tôi đã hoàn thành tất cả các tín chỉ.
Khi đến tập đoàn Lục thị thực tập, tôi vui mừng ra mặt: "Anh, sau này anh có thể nhàn nhã hơn một chút rồi!"
Thay vì đợi gió tới, chi bằng tự mình đuổi theo ngọn gió.
Tôi sẽ nỗ lực để trở nên ưu tú hơn.
Vừa là vì chính bản thân mình, vừa là để có thể sánh vai cùng anh.
Phía sau bàn làm việc, so với hai năm trước, ngũ quan của người đàn ông đã trở nên sâu sắc hơn.
Nghe thấy lời tôi, người đối diện ngẩng đầu lên, ánh mắt khẽ lay động, ngay sau đó đáy mắt hiện lên vẻ dịu dàng, anh vẫy tay với tôi: "Qua đây."
Tôi làm theo lời anh, nhưng vừa tới nơi đã bị anh ôm trọn vào lòng.
Giọng nói trầm thấp vang lên bên tai: "Chỉ cần em ở bên cạnh anh, anh đã thấy rất vui rồi."
Lồng ng/ực tôi nghẹn lại.
Những ngày tháng phiêu bạt tích tụ bao nỗi cô đơn và sự đề phòng trước đây đều tan biến, hội tụ thành hơi ấm, chảy dọc khắp cơ thể.
Nhưng chưa kịp để tôi cảm động, hơi thở nóng bỏng đã phả vào cổ tôi.
Tôi theo bản năng cảm thấy có gì đó không ổn: "Anh, em, em đi làm việc đây--"
"Không vội, chúng ta làm dấu ấn tạm thời trước đã."
Tất cả rèm cửa đều được buông xuống, rất nhanh sau đó, trong văn phòng vang lên tiếng nức nở của tôi.
Ai đời người tử tế nào đ/á/nh dấu tạm thời mà lại phải cởi quần áo cơ chứ?
Ngoại truyện: Góc nhìn của Lục Quan Nam
Khoảnh khắc nhìn thấy Tống Nghi, trong đầu Lục Quan Nam đột nhiên xuất hiện một đoạn ký ức.
Trong ký ức đó, dù biết rõ thiếu niên trước mắt là người mà kẻ th/ù không đội trời chung Thẩm Nghiêu yêu thích, anh vẫn nảy sinh hứng thú với Omega này, muốn cưỡng đoạt.
Nhưng anh không thành công, Thẩm Nghiêu kịp thời xuất hiện, c/ứu lấy Omega này.
Sau đó, anh bắt đầu bất chấp hậu quả mà nhắm vào Thẩm Nghiêu ở khắp mọi nơi, thậm chí dùng th/ủ đo/ạn để ép buộc Omega tên Tống Nghi này, cuối cùng rơi vào kết cục tán gia bại sản, lưu lạc đầu đường xó chợ.
Chuyện này thật là... mẹ kiếp nực cười!
Anh bỏ mặc bảo bối mình nuôi từ nhỏ không cần, lại đi thích người của kẻ th/ù sao?
Anh đâu có bị bệ/nh.
Sau khi nhận ra, Lục Quan Nam vừa định mở miệng đuổi người đi, nào ngờ Thời Lạc lại đến.
Thằng nhóc ngốc này vừa đến đã ôm ch/ặt lấy anh không buông, còn phóng ra lượng lớn thông tin tố.
Anh vốn dĩ đã sắp đến kỳ dễ cảm, bị cái ôm này của cậu, lập tức không nhịn được nữa.
Sau khi Tống Nghi bị đuổi đi, anh không kiểm soát được bản thân, kéo cậu vào lòng, cắn lên tuyến thể mà anh hằng mơ tưởng.
Thật ra ban đầu anh muốn từ từ, trước hết là đuổi hết những gã Alpha bên cạnh Thời Lạc, sau đó đối xử tốt với cậu.
Giống như lời Thời Lạc nói, từ từ mưu tính.
Nhưng... đây là cậu tự mình dâng tới cửa.
Tiếc là.
Thằng cha Thẩm Nghiêu ch*t ti/ệt kia lại chạy đến phá hỏng chuyện tốt của anh!
Nhưng không sao cả.
Sau đó anh đã trả đũa lại rồi.
Sau khi thấy Tống Nghi vào kỳ phát tình, anh cố tình tiêm th/uốc ức chế cho Omega này, rồi mới gọi điện thông báo cho Thẩm Nghiêu đến đón.
Nỗi đ/au nhìn thấy miếng th!t trước mắt mà không ăn được, Thẩm Nghiêu cũng nên nếm thử một chút.
Chỉ là không ngờ rằng, Thời Lạc cũng vào kỳ phát tình.
Cậu dùng giọng nói mềm mỏng hỏi anh: "Anh, còn th/uốc ức chế không, tiêm cho em một ống với?"
Trong túi anh thật ra vẫn còn th/uốc ức chế, nhưng tư tâm đã khiến anh nói dối.
"Hết th/uốc ức chế rồi, chúng ta về nhà thôi."
Khoảnh khắc đó, Lục Quan Nam chỉ có duy nhất một ý niệm.
Muốn đ/á/nh dấu Thời Lạc, muốn đến phát đi/ên.
(Toàn văn hoàn)
Chương 9
Chương 13
Chương 6
Chương 15
Chương 17
Chương 13
Chương 8
Chương 45.
Bình luận
Bình luận Facebook