Nuông Chiều Em

Nuông Chiều Em

Chương 16

11/02/2026 18:06

Mặt trời đã lặn.

Trong nhà không bật đèn, một màn tối tăm.

Tôi ôm đầu gối ngồi trên ghế sofa, khóc không thành tiếng.

Khi Chu Kính trở về, đống giấy ăn dính nước mũi trên bàn trà đã chất thành một ngọn núi nhỏ.

"Diêu Diêu."

Anh ấy đến ngồi cạnh tôi, bất lực nói: "Đừng khóc nữa."

Tôi quay đầu cố tình không để ý đến anh ấy, nhưng nước mắt lại chảy càng dữ dội hơn.

Chu Kính đưa tay vòng qua vai tôi.

Tôi giãy dụa mạnh: "Anh đừng chạm vào em!"

"Cứ muốn chạm vào em đấy."

Anh ấy ôm ch/ặt hơn: "Em là bạn gái của anh, không chạm vào em thì chạm vào ai?"

"Em còn là bạn gái anh sao?"

Tôi nghẹn ngào nói: "Có người bảo anh chia tay với em, nếu không cô ta sẽ nhảy lầu đó, cô ta chắc chưa nhảy đúng không, vậy nên anh đồng ý với cô ta rồi?"

"Không."

Anh ấy giải thích: "Anh không đồng ý bất cứ điều gì với cô ta, chỉ là phân tán sự chú ý của cô ta, là lính c/ứu hỏa đã c/ứu cô ta xuống."

"Lần này không, vậy lần sau thì sao?"

Trực giác mách bảo tôi, người phụ nữ đi/ên đó sẽ không chịu bỏ qua.

Tôi hỏi: "Lần sau nếu chuyện như vậy lại xảy ra, khi không ai có thể c/ứu cô ta được, anh sẽ thỏa hiệp sao?"

"Đó không phải là thỏa hiệp, cùng lắm là lừa gạt thôi, ít nhất phải đảm bảo an toàn cho cô ta trước đã."

Chu Kính giọng điệu bình thản: "Diêu Diêu, không có gì quan trọng hơn sinh mạng, cho dù anh không phải cảnh sát, chỉ là một người dân bình thường, gặp chuyện như vậy cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn, huống hồ cô ta còn là em gái của Tưởng Nam..."

"Nhưng cô ta căn bản không muốn ch*t, cô ta cố ý mà, anh không thấy ánh mắt của cô ta sao?"

"Anh thấy rồi, nhưng nhỡ cô ta thực sự phát bệ/nh rồi nhảy xuống thì sao?"

"Đó cũng là do cô ta tự chọn!"

Tôi mạnh mẽ lau nước mắt, không nhận ra giọng điệu của mình đã gay gắt đến mức nào: "Con đi/ên đó đã làm hại biết bao nhiêu người, em mới không quan tâm sống ch*t của cô ta!"

Chu Kính khẽ sững người, ánh mắt trầm xuống: "Diêu Diêu, em có biết mình đang nói gì không?"

Tim tôi run lên, theo bản năng nắm ch/ặt tay, lòng bàn tay đ/au rát vì móng tay cắm vào.

Rõ ràng trong lòng không nghĩ như vậy, nhưng những lời sắc nhọn lại thốt ra.

"Tôi nói rồi đó, sao nào?"- tôi ương bướng thay đổi giọng điệu

"Giản Diêu!"

"Đúng vậy, tôi chính là đ/ộc á/c, tôi x/ấu xa hết chỗ nói luôn đó, được chưa!"

Tôi đẩy anh ấy ra đứng dậy: "Chu Kính anh nghe đây, anh không n/ợ cô ta, và tôi càng không n/ợ!"

Nói xong tôi quay người chạy về phòng ngủ, khóa cửa lại, mặc kệ anh ấy có gõ cửa thế nào cũng không chịu mở.

Danh sách chương

5 chương
11/02/2026 18:06
0
11/02/2026 18:06
0
11/02/2026 18:06
0
11/02/2026 18:06
0
11/02/2026 18:06
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu