OÁN CỐT SINH HƯƠNG

OÁN CỐT SINH HƯƠNG

Chap 9 - Hết

14/04/2026 15:29

Xiềng xích siết c.h.ặ.t, lôi tuột hai linh h/ồn xuống vực thẳm u tối. Sau đó, ánh mắt Ngài dừng lại trên người ta: "Lần này, tuy động cơ của ngươi không thuần, nhưng cũng... coi như đã thúc đẩy thành một đoạn nhân quả."

Ta vội vàng cười xòa: "Đại nhân minh giám, tiểu linh lần sau nhất định sẽ chú ý phương thức và phương pháp."

"Lại còn có lần sau?"

"Không có, tuyệt đối không có lần sau."

Ngài lại nhìn sang Vãn Nương, lúc này h/ồn thể nàng đã trong vắt, chẳng còn chút oán khí nào, "Lâm Vãn Nương, oán niệm của ngươi đã tiêu tan, hãy theo ta trở về chờ đợi luân hồi."

"Đại nhân, có thể cho ta thêm chút thời gian được chăng? Ta muốn... tận mắt thấy Th/ù Nhi bình an khôn lớn, gả cho lang quân như ý..."

Âm ty Đại nhân im lặng hồi lâu, ánh mắt lướt qua ta.

Ta lập tức hiểu ý: "Đại nhân yên tâm, ta sẽ trông chừng nàng ấy, bảo đảm nàng ấy yên phận, tuyệt không gây chuyện."

"Thôi được, thọ số ngươi chưa tận đã phải chịu oan khuất mà c.h.ế.t... Hãy tự lo liệu lấy thân..."

19.

Ba tháng sau, gia đình Vãn Nương được giải oan. Huynh tẩu của Vãn Nương đến đón Th/ù Nhi đi, dốc lòng dạy dỗ, coi như thân sinh.

Mười năm sau, Th/ù Nhi đã trổ mã thành một thiếu nữ xinh đẹp đoan trang, tươi tắn mà kiên cường. Nàng gả vào một gia đình thanh chính liêm khiết.

Ngày xuất giá, nàng nắm lấy tay ta: "Miện Linh tỷ tỷ, những đạo lý tỷ dạy, Th/ù Nhi khắc cốt ghi tâm, một khắc cũng không quên."

"Nữ t.ử ở đời, tuyệt đối không phải sống chỉ để tác thành cho kẻ khác. Muội sẽ học cách yêu lấy chính mình trước, rồi mới yêu phu quân..."

"Muội muốn giống như một đại thụ, tự mình đ.â.m rễ đứng vững trước, mới có thể che mưa chắn gió cho những người muội thực lòng trân quý."

Vãn Nương không còn gì hối tiếc, liền cùng ta từ biệt, "Tỷ tỷ, chặng đường cuối cùng ở nhân gian này, đa tạ tỷ đã tương trợ! Con đường sau này của Th/ù Nhi, coi như đi thay cho ta. Đại ân này, Vãn Nương xin hẹn kiếp sau báo đáp!"

Ta gật đầu, nhìn nàng chậm rãi rời đi, tan biến vào hư không.

Ta tiếp tục phiêu dạt nhân gian, tìm ki/ếm bữa mỹ vị tiếp theo. Đằng xa, lại có tiếng nức nở của một tân h/ồn truyền tới, ta l.i.ế.m nhẹ khóe môi, lướt bay đi mất.

(Hết truyện)

Én giới thiệu một bộ khác của nhà Én trên MonkeyD nè:

TÊN TRUYỆN: THẦN HOAN HÓA GIẢI ĐIỀM HUNG: CHIÊU HỒN Ở MIẾU CẦU CON

Tác giả: Man Man Man

Năm đó mất mùa đói kém nhất, ta đang tranh giành chút đồ cúng trên mấy nấm mồ hoang với lũ dã q/uỷ, bỗng nghe thấy nhà Vương viên ngoại đang tổ chức lễ nhận thân cho con trẻ.

"Các vị Tiên gia, bất luận xuất thân thế nào, kẻ nào trị khỏi bệ/nh cho ái nữ nhà ta, ta nguyện lập miếu phụng thờ, nhang khói nghìn thu!"

Lập miếu chẳng có gì lạ, nhưng con gà quay b/éo ngậy cùng con ngỗng quay vàng ruộm trên án thờ khiến mắt ta xanh lè vì thèm khát. Trí n/ão chưa kịp định thần, cái miệng đã lao vào đ.á.n.h chén.

Lão quản gia kinh hãi định xua đuổi: "Mèo hoang ở đâu ra, vật hèn mà dám động vào đồ cúng!"

Vương viên ngoại lại bất ngờ "bùm" một tiếng quỳ sụp xuống trước mặt ta: "Đại tiên c/ứu mạng nữ nhi ta với!"

Nhìn vào trong kiệu, thấy đứa nhỏ kia ba h/ồn không vẹn, ta chợt gi/ật mình - hỏng bét, có vẻ như ta vừa rước họa vào thân rồi.

1.

"Lão gia, chuyện này..." Lão quản gia bên cạnh nhất thời ngơ ngác, cũng phải vội vàng quỳ xuống theo, nhưng vẫn không kìm được mà lên tiếng: "Con mèo này mắt thiếu một con, đuôi lại nứt thành mấy nhánh, thật sự c/ứu nổi tiểu thư sao?"

Vương viên ngoại trừng mắt nhìn lão: "Ngươi thì biết cái gì?! Vừa rồi khua chiêng gõ trống, đ/ốt pháo rầm trời, người đông thế mạnh như vậy, nếu là loại Linh miêu tầm thường chẳng phải đã sớm chạy mất dép rồi sao?"

"Hòa thượng, Đạo sĩ không dám nhận, nó lại dám nhận, chứng tỏ là có bản lĩnh chân truyền."

Trong lúc họ đang nói chuyện, nửa con gà đã bị ta nuốt chửng cả da lẫn xươ/ng vào bụng. Thật là thơm làm sao! Cứ mãi ăn mấy thứ á/c q/uỷ hôi thối kia làm ta suy dinh dưỡng đến mức g/ầy rộc cả người.

Vương viên ngoại thấy ta chỉ lo ăn uống, bèn rụt rè hỏi: "Linh Miêu đại tiên, người xem ái nữ nhà tôi liệu còn c/ứu được không?"

Của biếu là của lo, ta x/é nốt cái đùi gà còn lại ngậm vào miệng, nhẹ nhàng tung mình nhảy xuống khỏi ban thờ, thong dong tiến về phía chiếc kiệu.

Tuy chỉ còn một con mắt, nhưng ta có thể thấu thị Âm Dương, nhìn thấu mọi sự. Bên trong kiệu là một đứa nhỏ tầm năm tuổi, ba h/ồn chỉ còn sót lại một tia Th/ai Quang yếu ớt, bảy phách thì Thi Cẩu và Thôn Tặc đã biến mất không dấu vết, rõ ràng đã là tướng nửa người nửa m/a.

Đáng sợ hơn là, trên tay chân nó quấn chằng chịt những vòng xích sắt dày đặc tỏa ra hàn quang lạnh lẽo, đầu kia của sợi xích kéo dài vào bóng tối sâu thẳm. Sợi xích kia vẫn đang không ngừng siết c.h.ặ.t, mưu đồ lôi đi tia Th/ai Quang cuối cùng của nó.

Câu h/ồn?

Ta nheo mắt quan sát kỹ. Đứa nhỏ này nhìn qua không giống kẻ đã tận số. Hơn nữa, th/ủ đo/ạn câu h/ồn từng sợi một thế này, tuyệt không phải phong cách của nhị vị lão gia Hắc - Bạch Vô Thường.

Đã là tà môn ngoại đạo, ta cũng chẳng cần kiêng dè, tung mình nhảy vọt vào trong kiệu. Ta giương nanh múa vuốt, dùng móng sắc cào mạnh vào sợi xích sắt. Một luồng khói đen nồng nặc tràn ra khỏi kiệu, tiêu tán giữa không trung. Người bên ngoài không thấy xích sắt, chỉ thấy khói đen bỗng dưng bốc lên, không khỏi kinh hãi thốt lên.

"Trăn Trăn!" Vương viên ngoại xót con, vội vàng chạy lại xem xét.

Tiểu cô nương vẫn hôn mê bất tỉnh, khiến Vương viên ngoại cuống cuồ/ng như kiến bò trên chảo nóng. Ta đành phải mở miệng nói tiếng người: "Ái nữ nhà ông đã bị câu h/ồn đoạt phách, không tìm về thì đừng hòng tỉnh lại."

Vương viên ngoại nghe ta nói chuyện thì gi/ật nảy mình, vội hỏi: "Vậy phải làm sao đây đại tiên? Có cần làm lễ chiêu h/ồn không?"

Ta lắc đầu: "Không được. Hài t.ử kinh sợ bình thường, h/ồn phách đa phần chỉ lởn vởn tại chỗ, gọi là về ngay. Nhưng Trăn Trăn bị kẻ gian câu đi, sớm đã không biết bị nh/ốt ở nơi thâm sơn cùng cốc nào rồi, phải đi cư/ớp về mới xong."

"Mấy ngày nay con bé có gặp chuyện gì kỳ quái không?"

2.

Theo lời Vương viên ngoại, vào Tiết Thượng Tị mùng ba tháng Ba, Trăn Trăn theo nữ quyến trong nhà đi dự hội chùa. Từ đầu Đông đến nay, con bé ốm đ/au liên miên, không phong hàn phát sốt thì cũng ngã g/ãy tay, một tháng thì có đến nửa tháng không xuống được giường. Khó khăn lắm bệ/nh mới thuyên giảm để ra ngoài, con bé đương nhiên hiếu kỳ với đủ thứ mới lạ trong hội, thấy gì cũng muốn. Đặc biệt là khi thấy một gian hàng b/án tượng đất, đôi chân nó như bị đóng đinh tại chỗ, không chịu rời đi.

Những pho tượng đất kia được nặn vô cùng sống động, có nam có nữ, thảy đều mang dáng vẻ của hài nhi ba năm tuổi, có đứa nằm ngủ, có đứa chu mỏ hờn dỗi, lại có đứa ôm nhau vật lộn. Chỉ là, có vài con trên đầu điểm nốt ruồi đỏ, có con lại không.

Trăn Trăn như bị hớp h/ồn, chỉ tay vào mấy con tượng đất khóc nháo không chịu đi. Vương phu nhân hết cách, đành ngồi xuống m/ua cho con bé một con.

Người b/án tượng là một bà lão, nhìn qua chừng tám mươi tuổi, tóc tai thưa thớt chẳng còn mấy sợi, nhưng bộ răng thì vẫn còn nguyên vẹn.

Hỏi bà ta giá bao nhiêu, bà ta không đáp lời, chỉ liên tục nhe răng cười với Trăn Trăn. Lớp da già nua khô héo nhăn rúm lại, nụ cười ấy trông vô cùng rợn người. Vương phu nhân bị nụ cười kia làm cho sởn gai ốc, đặt tiền xuống rồi tiện tay cầm lấy một con tượng đất mà vội vã rời đi.

Chỉ là bà vừa đi được mấy bước, dường như nghe thấy bà lão kia đứng phía sau lẩm bẩm một câu kỳ quái: "Ngươi lấy của ta một cái, ta cũng lấy của ngươi một cái."

Danh sách chương

3 chương
14/04/2026 15:29
0
14/04/2026 15:30
0
14/04/2026 15:30
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu