NẾU GẶP NGÀY XUÂN NẮNG ĐẸP

NẾU GẶP NGÀY XUÂN NẮNG ĐẸP

Chương 8 Hết

14/04/2026 15:16

Ngoài trời tuyết đã ngừng rơi từ lâu, ánh trăng phản chiếu trên nền tuyết, soi rõ lòng người. Cũng giúp ta nhìn rõ trên mặt hắn, toàn là nước mắt.

"Dung Thích, thật ra ta cũng không thanh cao đến vậy. Biết tin ngươi cưới Từ Uyển Trinh, ta đã buồn một chút, nhưng không buồn quá lâu. Ta nhanh chóng tự dỗ mình, ta chưa từng vọng tưởng làm phi hay tần, ta không có tiền đồ, nghĩ làm một vị quý nhân, cũng có thể được. Nếu thân phận ta thấp kém không xứng làm phi, người đời bàn tán, ta cũng không muốn làm ngươi khó xử. Vậy thì ta sẽ làm một quản sự cô cô ở phòng bếp hay Cục Dệt Vải, chúng ta sẽ không phải lo lắng chuyện cơm áo như trước nữa."

"Ta đã nghĩ rất nhiều, chỉ có điều duy nhất không nghĩ đến là ngươi lại xem thường ta đến vậy."

Ngày đó, ta suýt chút nữa đã thuyết phục được bản thân, cúi đầu trước vinh hoa, làm một phi tử. Dù sao trước đây, vì vài lạng bạc vụn, ta đã không biết mình phải c/ầu x/in người khác bao nhiêu lần, cúi đầu bao nhiêu lượt. Nhưng khi nghe các cung nhân bàn tán về chiếc ly thủy tinh mà Trần công công làm vỡ, họ thở dài, nói chiếc ly này trông có vẻ chắc chắn, nhưng thực ra rất dễ vỡ, hoàn toàn không chịu được va chạm.

Chân tình cũng vậy. Nếu ngươi trân trọng gìn giữ, nó sẽ không bao giờ hỏng. Nhưng ngươi không thể ném nó xuống đất, rồi lại oán trách nó dễ vỡ.

"Ra khỏi cung ta mới phát hiện, ki/ếm tiền dường như không khó khăn như trong cung. Ta đã hỏi rồi, nhà ở Túc Châu rất rẻ, chỉ cần xa và nhỏ hơn một chút, lại thêm chủ nhà dễ tính, chiếc giường gỗ cũ và bàn ghế cũ cũng tặng kèm, tổng cộng không đến một trăm lạng bạc."

Thấy ta đã quyết tâm, ánh mắt Dung Thích đầy c/ầu x/in: "A tỷ, tỷ đợi ta thêm một thời gian nữa, sau này, sau này chúng ta có thể cùng nhau ẩn cư ở Túc Châu."

Ta lắc đầu, từng chút một rút tay áo ra khỏi tay hắn: "Những lời bồng bột như vậy, xin Bệ hạ đừng nói nữa."

Với Dung Thích, A tỷ đã nói hết những lời cần nói. Với Bệ hạ, ta cúi mình hành đại lễ thật sâu: "Nếu Bệ hạ vẫn còn nhớ tình xưa nghĩa cũ khi nô tỳ hầu hạ, xin ban thưởng cho nô tỳ ít tiền bạc để an cư lạc nghiệp là đủ, nô tỳ vô cùng cảm kích."

8.

Tuyết cuối cùng của mùa Đông đã rơi hết trong mấy ngày trước. Bức tranh "Cửu Hàn Đồ" dán trên tường của Khương Bảo Nhi, tám mươi mốt đóa mai đã được tô xong.

Bây giờ là bảy ngày nắng liên tiếp, Lưu m/a ma nói từ nay về sau ngày nào cũng là ngày tốt.

Khi trời ấm lên, việc học của hai tỷ muội Khương gia cũng kết thúc.

Ta nhờ Trần Kính nhắn một lời, hy vọng năm tới Dung Thích có thể miễn cho hai tỷ muội Khương gia việc tuyển tú, cho phép họ tự do kết thân. Khương Minh Châu không muốn vào cung, còn tính tình của Khương Bảo Nhi thật sự không thích hợp để nh/ốt trong bốn bức tường cung cấm.

Vào một ngày Xuân không mưa không gió, ta khởi hành đi Túc Châu. Bên bến phà, Khương Bảo Nhi luyến tiếc ta, ôm ch/ặt lấy chân ta, khóc đến nói không nên lời.

"Bảo Nhi, hôm đó đẩy Lưu m/a ma, con đã xin lỗi bà ấy chưa?"

"... Rồi ạ."

"Đừng khóc nữa, bánh Linh Lung ở Túc Châu là nổi tiếng nhất, đợi Phùng cô cô về sẽ mang cho Bảo Nhi, được không?"

"... Vậy cô cô phải về nhanh nhé, bánh ng/uội rồi sẽ không ngon nữa đâu."

Thuyền nhổ neo, hai bờ sông đều là những rặng liễu mới mờ ảo.

Trên thuyền, vài hành khách rảnh rỗi g.i.ế.c thời gian, bàn tán về tin tức Hoàng đế phế Hậu. Những chuyện bí ẩn trong cung, mọi người đều úp mở không nói, chỉ bảo vô tình nhất là nhà Đế vương.

Hữu tình hay vô tình, đều không còn liên quan đến ta nữa. Ta chỉ muốn biết, thời tiết và đất đai ở Túc Châu ra sao, mùa a có lạnh không.

Vị thuyền phu người Túc Châu rảnh rỗi, thấy ta bắt chuyện liền hứng khởi. Dân phong Túc Châu chất phác, hiếu khách, nghe ta khen Túc Châu, ông ta vui vẻ muốn hát một khúc dân ca Túc Châu.

Ta cứ tưởng ông ta sẽ hát khúc dân ca mà người b/án hàng rong kia đã hát, nói mình kiếp trước không tu, sinh ở Túc Châu, mười ba, mười bốn tuổi, bị ném ra ngoài đời. Lại nhìn thấy mặt trời đang đẹp, hai bờ liễu mới đầy sức sống mùa Xuân, ta thật sự sợ ông ta làm mất hứng.

Thuyền phu đoán được tâm tư của ta, nhưng ông ta xua tay, đắc ý hát vang: "Vàng đầy kho, bạc đầy kho, lúa Túc Châu lấp đầy bao. Hạ chẳng nóng Đông chẳng lạnh, Quanh năm phong cảnh đẹp tuyệt vời. Hoa quế thơm, Xuân dài. Quê ta cũng là cố hương của người."

(Hết)

Mình giới thiệu một bộ truyện khác của nhà mình ạ, đã có trên MonkeyD:

HỒNG LÝ KIẾP - Tác giả: Ân Dưỡng

Trước ngày xuống phàm gian lịch kiếp, Đế quân trao con cá chép nhỏ của chàng cho ta làm tín vật định tình.

Chẳng ngờ, con cá đó lại nhảy ra khỏi bể, cùng chàng đầu th/ai vào cõi trần.

Ta nóng lòng, cũng vội vã theo sau.

Mười tám năm sau, giữa trời tuyết trắng xóa.

Thái tử nước Vệ đứng trên tường thành, một mũi tên xuyên qua kiệu hoa của ta.

"Vệ nữ kia, chính ngươi đã vô liêm sỉ ép duyên ta. Ta đã có người trong lòng rồi!"

Nữ tử mặc hồng y trong vòng tay chàng, chính là con cá chép tinh năm nào.

Ta biết người phàm không thể nhìn thấu, nhưng để giúp chàng lịch kiếp, ta bước xuống kiệu, đi bộ vào Vệ cung.

Ba năm sau, cá chép tinh mang th/ai, làm kinh động đến Thiên ph/ạt.

Vệ Thái tử nghe lời gièm pha, trói ta lên tường thành, bắt ta thay nàng ta chịu đựng mười tám đạo thiên lôi.

Kể từ đó, lòng ta ng/uội lạnh, bèn triệu hồi Tư Mệnh quân.

"Tư Mệnh, đã đến lúc trở về Cửu Trọng Thiên rồi."

1.

Khi Tư Mệnh quân được ta triệu hồi, ta đang bị trói trên tường thành nước Vệ, vừa gánh xong một mười tám đạo thiên lôi.

Thân x/á/c phàm trần, tóc mai rối bời, bạch y loang lổ vết m/áu. Có thể nói là vô cùng thê thảm.

"Thanh Việt Thượng tiên, ngài đây là..." Tư Mệnh quân sợ đến mức suýt quỳ xuống.

Ta cúi đầu, khẽ nhúc nhích ngón tay, cảm thấy tiên cốt như đang rạn nứt. Một nụ cười khổ đầy bất lực hiện trên môi: "Để Tư Mệnh quân phải chê cười rồi, bổn quân lại bị con cá chép nhỏ kia làm cho ra nông nỗi này."

Ta từng theo Mân Hoa chinh chiến khắp nơi, chưa bao giờ bị trọng thương đến vậy.

Tư Mệnh gỡ dây trói cho ta, hắn không khỏi cảm khái: "Ngày ấy, từ biệt ở cửa thành, Tiên quân đã vào Vệ cung. Nay mới chỉ vài ngày mà thôi."

Trên trời, chỉ là vài ngày. Với ta, đã là mấy năm.

Lòng ta đắng chát khó tả, cuống họng khẽ run lên, thở dài một tiếng: "Tư Mệnh, tiên cốt bổn quân đã tổn hại, cần trở về Cửu Trọng Thiên tu dưỡng."

Tư Mệnh quân hết sức đồng tình. Nhưng rồi lại nhớ ra một việc quan trọng: "Thượng tiên đến đây là để giúp Mân Hoa Đế quân lịch kiếp. Vậy việc lịch kiếp này, phải kết thúc thế nào đây?"

Gió bấc lạnh buốt táp thẳng vào mặt. Ta lau vết m.á.u trên môi, lặng thinh một lúc, rồi khẽ xua tay: "Cứ kệ chàng ta đi. Ngươi chỉ cần viết vào Sổ Vận Mệnh cho ta hai chữ 'ch*t yểu' là được."

Tư Mệnh quân hiểu ý ta. Một tay cầm bút son, một tay lấy ra Sổ Vận Mệnh: "Tiên quân, tại hạ viết 'tình sâu bạc mệnh' cho Vệ nữ, có được không?"

Ta gật đầu: "Được."

Ta lẳng lặng nhìn dòng chữ trên Sổ Vận Mệnh: Vệ Vương hậu Vệ nữ, sánh cùng quân Vệ Hoài Kỳ, không con nối dõi, tình sâu bạc mệnh.

Bút son đã hạ, không còn đường nào hối h/ận.

Tư Mệnh quân cất bút bạ, tan biến như làn khói trong đêm: "Sổ Vận Mệnh đã vận hành, sau ba ngày nữa ở nhân gian, ngài có thể trở về Cửu Trọng Thiên."

2.

Lôi ph/ạt đã dứt.

Trong màn đêm, mưa rơi lất phất. Ta ướt sũng toàn thân, tựa một oan h/ồn, hiện ra nơi mép tường thành. Từng bước một, ta bước xuống những bậc đ/á.

Thị nữ Lục Tiêu cầm ô, ôm áo choàng, chạy tới đón ta.

Nhưng nàng bị những chiếc trường kích lóe lên ánh sáng lạnh lẽo chặn lại dưới chân bậc đ/á.

"Quân thượng có lệnh, trừ Vương hậu đang chịu ph/ạt, bất luận ai cũng không được lên tường thành!"

Vị "Quân thượng" trong lời bọn họ, chính là phu quân phàm trần của ta, Vệ Hoài Kỳ.

Cũng chính là Mân Hoa Đế quân ở Cửu Trọng Thiên chuyển thế.

Những người lính đối diện nhau, đan chéo mũi kích, ép Lục Tiêu lùi lại.

"Dừng tay!" Ta bước nhanh hơn, đi xuống dưới, đẩy hai tên lính ra.

Màn đêm mờ ảo, chỉ khi Lục Tiêu đến rất gần, nàng mới nhìn rõ thân ta đầy vết m/áu.

"Điện hạ..." Nàng hoảng hốt trong chốc lát, tay r/un r/ẩy. Cán ô tuột khỏi tay, rơi xuống đất, bị gió thổi lật nghiêng, dừng lại dưới chân một đám người.

Hồng phu nhân dùng chân đ/á gạt vành ô, khóe môi mang theo nụ cười ngây thơ: "Quân thượng, đây có phải là Thiên ph/ạt mà Vương hậu tỷ tỷ nói không? Hình như chỉ có sấm sét thôi, tỷ tỷ vẫn đi lại bình thường được mà."

Vệ Hoài Kỳ nhíu mày, lặng lẽ nhìn ta.

Lục Tiêu choàng áo lên người ta, rồi để ta lại tại chỗ. Nàng bất chấp mưa, chạy đi nhặt chiếc ô dưới đất.

Một cái ô che đến trên đầu. Ta ngẩng lên, nhìn thẳng vào đôi mắt kia, khẽ thất thần.

Là Quốc quân Vệ Hoài Kỳ đang che ô cho ta. Nhưng chàng chỉ đối diện với ánh mắt của ta, chốc lát sau, đáy mắt lóe lên một tia chán gh/ét: "Vương hậu, Hồng Li có th/ai, ngươi lại nói nàng ấy xuất thân không may mắn, phải chịu Lôi hình, khiến nàng ấy đêm không ngủ được. Ta ph/ạt ngươi ở trên tường thành nghe tiếng sấm, mong rằng ngươi sẽ có bài học."

Cơn đ/au do tiên cốt nứt vỡ lúc nào cũng hành hạ, khiến ta gần như không thể tập trung nghe chàng nói gì.

Nhưng chàng nói, chỉ là nghe tiếng sấm. Ta sững sờ trong giây lát.

Hồng Li được mọi người vây quanh, bước tới, ánh mắt yếu ớt nhìn ta: "Vương hậu tỷ tỷ, ta chỉ là có con với người mình yêu, mà tỷ lại nói ta sẽ bị trời đ/á/nh. Ta thực sự đã sợ hãi lắm."

Nàng ngước nhìn Vệ Hoài Kỳ, trong mắt là sự say đắm vô tận: "May mà Quân thượng vì muốn ta an tâm, đã để tỷ tỷ tự mình kiểm chứng, rằng trên đời này Thiên ph/ạt vốn không hề tồn tại."

Ta đã hiểu ra. Mười tám đạo thiên lôi giáng xuống. Trong mắt người phàm, chẳng qua chỉ là mây đen giăng kín trời, sấm chớp gi/ật ầm ầm, thoáng chốc rồi biến mất.

Bảo sao Hồng Li dám bày mưu tính kế với ta như vậy. Nàng ta đang đ/á/nh cược.

Cược rằng dù là Mân Hoa Đế quân cao cao tại thượng, sau khi chuyển thế lịch kiếp, cũng không nhận ra Thiên ph/ạt. Thậm chí còn đẩy cả người mình yêu lên chịu tội.

Quả nhiên, Vệ Hoài Kỳ lạnh lùng nhìn ta: "Vương hậu có thể bình yên vô sự bước xuống thành lầu, chứng tỏ đã nói lời mê hoặc lòng người, còn không mau nhận lỗi?"

Nhận lỗi? Việc sai lầm nhất của ta, chính là vì Mân Hoa mà xuống phàm trần.

Đi chuyến này, để lại bao bạc bẽo, chịu hết sự nh/ục nh/ã.

Danh sách chương

3 chương
14/04/2026 15:16
0
14/04/2026 15:16
0
14/04/2026 15:16
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu