Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi buộc phải ngửa cổ lên, nhìn những tia m.á.u đỏ quạch trong mắt anh. Anh đang gi/ận sao? Vì tôi "dùng t.h.u.ố.c phiện" nên gi/ận, cảm thấy tôi làm anh mất mặt sao?
"Không lâu lắm…" Tôi rủ mắt, tránh né ánh mắt bức người của anh. Những ngón tay vô thức co lại, nắm ch/ặt lấy ga giường. "Đau đầu… nên uống bừa vài viên thôi."
"Uống bừa vài viên?"
"Cậu có biết đó là t.h.u.ố.c giảm đ/au cường độ mạnh dành cho thú y không? Lâm Nguyện, cậu cảm thấy mạng của mình rẻ mạt lắm sao, nên muốn chà đạp thế nào cũng được à?"
Anh nghiến răng, đôi mắt luôn ở trên cao ấy giờ đây đầy những tia m/áu, vành mắt thậm chí còn ửng đỏ. Nhưng tôi không nhìn rõ được.
"Đúng vậy…" Tôi nhếch môi, nở một nụ cười khó coi, "Đằng nào thì… cũng chẳng có ai quan tâm, phải không?" Thà để anh nghĩ rằng tôi đang tự h/ủy ho/ại bản thân, còn hơn để anh nghi ngờ tôi đang giấu giếm bệ/nh tình. Điều này rất phù hợp với thiết lập nhân vật "Lâm Nguyện" hiện tại. Dù là c.h.ế.t, tôi cũng phải giữ ch/ặt bí mật cuối cùng này.
Nếu anh biết tôi sắp c.h.ế.t, liệu anh sẽ lộ ra biểu cảm gì? Thương hại? Hay cảm thấy được giải thoát? Dù là loại nào, tôi cũng không cần.
Đồng t.ử Tạ Hàn Chu co rút dữ dội, "Chẳng ai quan tâm?"
"Còn gã Cố Dã kia thì sao? Hắn không phải là chân ái của cậu à? Những lúc cậu cần uống t.h.u.ố.c của thú y, hắn ở đâu? Những lúc cậu nôn ra m.á.u sắp c.h.ế.t, hắn ở đâu?!"
"Xem ra gần đây tôi quá nhân từ với cậu rồi, để cậu còn sức mà đi nghĩ đến mấy kẻ không ra gì đó." Anh hít sâu một hơi, khi lên tiếng lần nữa, giọng điệu đã trở lại vẻ lạnh lùng cứng nhắc đến nghẹt thở, "Từ hôm nay trở đi, không có sự cho phép của tôi, cậu không được phép đi đâu cả."
"Đã vì gã đàn ông hoang dã kia mà không chăm sóc được bản thân, vậy thì để tôi tiếp quản."
"Tôi sẽ cử chuyên gia dinh dưỡng giỏi nhất đến giám sát cậu, từng bữa ăn, từng ngụm nước, tôi sẽ canh chừng cho tới khi cậu nuốt xuống mới thôi." Nói đoạn, anh lấy ra một chiếc điện thoại hoàn toàn mới, ném xuống gối tôi, "Đây là điện thoại mới của cậu, bên trong chỉ có số của tôi."
"Lâm Nguyện, dẹp ngay cái suy nghĩ muốn c.h.ế.t của cậu đi."
"Món n/ợ cậu thiếu tôi, còn chưa trả hết, cho dù có c.h.ế.t, cũng phải được sự đồng ý của tôi."
Tôi lặng lẽ lắng nghe. Thật tốt. Anh vẫn là Tạ Hàn Chu ngông cuồ/ng như thế. Anh vẫn chỉ coi tôi là một món đồ chơi chưa chơi chán. Chỉ cần anh còn h/ận tôi, chỉ cần anh còn muốn hành hạ tôi, anh sẽ không truy c/ứu tại sao tôi lại đ/au đầu, tại sao tôi lại cần liều lượng t.h.u.ố.c giảm đ/au lớn đến thế.
"Em biết rồi, anh." Tiếng "anh" này gọi ra nhẹ tênh, như thể cách biệt cả mười năm đằng đẵng.
Động tác đang kéo cổ áo của Tạ Hàn Chu chợt cứng đờ. Qua một hồi lâu, có lẽ là do tôi nghe nhầm, tôi nghe thấy một tiếng thở dài rất khẽ, mang theo âm sắc r/un r/ẩy vụn vỡ nào đó. Nhưng ngay giây sau, bàn tay Tạ Hàn Chu phủ lên trán tôi, tiện đà che luôn đôi mắt tôi lại, "Lâm Nguyện, đừng dùng ánh mắt đó nhìn tôi."
"Ngủ đi."
11.
Sau ba ngày nằm viện, tôi được Tạ Hàn Chu đưa về biệt thự lưng chừng núi.
Căn phòng từng bị hàn c.h.ế.t cửa sổ đã được dọn dẹp lại, trải lên lớp t.h.ả.m lông cừu mềm mại nhất, tất cả các góc cạnh đều được bọc miếng đệm chống va đ/ập. Tạ Hàn Chu hủy bỏ phần lớn lịch trình của công ty. Anh cho tiểu thư họ Tống vào danh sách đen, đem toàn bộ các cuộc họp về căn thư phòng bên cạnh. Ba bữa một ngày, anh đều đích thân chăm sóc.
"Há miệng."
Dạ dày tôi từng đợt trào ngược axit, nhưng vẫn ngoan ngoãn há miệng nuốt xuống. Tạ Hàn Chu cầm lấy tờ khăn giấy, nhẹ nhàng lau đi vết bẩn nơi khóe miệng tôi.
Khoảnh khắc đó, tôi như thể trở lại mười năm trước.
Khi ấy, tôi bị sốt cao, anh cũng ngồi bên giường như thế này, từng chút một đút nước cho tôi, đôi mắt ngập tràn sự xót xa. Nhưng bây giờ, trong đáy mắt anh ngoài sự chiếm hữu thâm trầm ra, chẳng còn lại gì nữa.
Cháo ăn được một nửa, tôi thật sự không nuốt nổi nữa.
"Ăn no rồi?" Tạ Hàn Chu đặt bát xuống, ngón tay theo thói quen vuốt nhẹ bên tai tôi, "Ăn thêm hai miếng nữa, em g/ầy quá. Ôm vào người toàn xươ/ng là xươ/ng."
"Anh." Tôi nghiêng đầu, tránh khỏi cái chạm của anh, khẽ giọng nói: "Thả em đi đi."
Không gian bỗng rơi vào khoảng lặng.
Những ngón tay đang bê bát bỗng chốc siết ch/ặt, Tạ Hàn Chu từ từ quay đầu lại, nhiệt độ trong mắt lập tức hạ xuống đến mức đóng băng, "Đi đâu?"
"Đi tìm tay đua xe kia? Hay đi tìm một gã đàn ông hoang dã mới?"
"Em chỉ là không muốn ở đây nữa." Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, mệt mỏi đến cực điểm, "Em trả lại anh mười năm này, em không còn n/ợ anh nữa, chúng ta tha cho nhau được không?"
Bộp! Chiếc bát bị đ/ập mạnh xuống đất, mảnh sứ văng tung tóe. Đuôi mắt Tạ Hàn Chu lại đỏ ngầu đầy đ/áng s/ợ, "Tha cho nhau?"
"Lâm Nguyện, những gì em n/ợ anh, cả đời này cũng trả không hết."
"Muốn đi? Đừng hòng mơ tưởng."
"Chỉ cần em còn một hơi thở, dù có biến thành tro cốt, cũng phải nằm trong hũ của nhà họ Tạ."
Sau khi trút gi/ận xong, anh lại bắt đầu lau vết m.á.u nơi khóe miệng tôi, "Đổ mồ hôi tr/ộm đầy mình rồi, anh đưa em đi tắm."
Anh không cho phép tôi từ chối, trực tiếp vén chăn, bế thốc tôi lên. Những bước đi về phía phòng tắm, chân mày Tạ Hàn Chu càng lúc càng nhíu ch/ặt, "Mấy ngày ở viện toàn truyền dịch dinh dưỡng, sao vẫn nhẹ tênh thế này?" Anh tự lầm bầm, ước chừng trọng lượng trong tay mình.
Chương 10: HẾT
Chương 9: HẾT
Chương 8
Chương 6
Chương 5
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook