Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Nó hút một ngụm thạch dừa, nhai nhóp nhép, rồi nuốt xuống: "Cho nên, tình trạng của cô bây giờ đại khái là: đầy m/áu, nhưng cạn mana."
Đáp lại nó là tiếng gào khóc của tôi: "Con sai rồi á á á, làm ơn bảo đám gián kia tránh xa con ra đi—!"
Hệ thống: "Được thôi, giờ thì thanh m.á.u cũng cạn luôn rồi."
5.
Vất vả lắm mới thoát khỏi đám gián, tôi hỏi hệ thống: "Mi cũng phải cho ta biết Thế giới này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thì ta mới đi làm cái nhiệm vụ c/ứu thế của mi được chứ? Hơn nữa, không có tiền thì ai b/án mạng cho mi?"
Hệ thống ngạc nhiên: "Ơ? Tôi chưa nói với cô à?"
Tôi: "... Ta không nhắc thì mi im; ta vừa nhắc thì mi ngạc nhiên. Mi nói thật đi, có phải mi định ăn bớt hết lợi lộc mà Thế giới dành cho ta không?"
Hệ thống ho nhẹ hai tiếng, hút một ngụm trà sữa.
Tôi tò mò: "Hệ thống cũng bị tiểu đường hả?"
"Không quan trọng." Hệ thống dường như nhanh chóng đặt ly trà sữa xuống, "Khụ khụ, c/ứu thế là đại công đức. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, cô không chỉ mang theo khối tài sản khổng lồ để sống lại, mà trong mỗi kiếp tương lai, cô đều sẽ được sinh ra ở 'vạch đích', đời đời vinh hoa phú quý, bình an một kiếp. Thậm chí nếu Thế giới này có hủy diệt, cô cũng sẽ đầu t.h.a.i vào 'nhà mặt phố bố làm to' ở một Thế giới khác."
Mắt tôi sáng rực lên. Thế này mới đúng là đãi ngộ dành cho Đấng C/ứu Thế chứ!
"Còn về nguyên nhân hủy diệt của Thế giới này." Hệ thống dường như lại cầm ly trà sữa lên, suy nghĩ một chút rồi lại đặt xuống, "Cô có biết không, ba mươi vạn năm trước, trên Thế giới không chỉ có chủng người tinh khôn các người đâu."
Tôi gật đầu.
"Nào là người khéo léo, người Heidelberg, người Neanderthal... Một số nhà Khoa học cho rằng, người tinh khôn không phải là chủng người thông minh nhất, người Neanderthal thông minh hơn người tinh khôn nhiều, nhưng cuối cùng chỉ còn lại người tinh khôn."
Tôi không rõ nó đang lải nhải cái gì, nhưng vẫn phối hợp gật đầu giả vờ chăm chú nghe giảng: "Vâng vâng."
Hệ thống nói: "Tại sao người Neanderthal lại thua chủng người không thông minh bằng mình? Có nhà Khoa học cho rằng, đó là vì người tinh khôn có thùy trán lớn hơn, giỏi giao tiếp và kết nối xã hội hơn, nhờ đó có thể đoàn kết hợp tác. Dù cá thể người Neanderthal mạnh hơn, nhưng không thể lấy ít địch nhiều."
Tôi hình như hiểu nó định nói gì rồi.
"Từ xưa đến nay, thậm chí là từ thời tiền sử, cách để nhân loại ứng phó với thiên tai chỉ có một và duy nhất, đó chính là đồng tâm hiệp lực. Những người được gọi là anh hùng, đa phần cũng là những người có khả năng gắn kết 'từng người' thành 'đám đông'." Giọng hệ thống rất bình thản, thậm chí lại hút thêm một ngụm trà sữa, "Sự xuất hiện của Dị năng giả đã mang lại sức mạnh cá thể to lớn hơn cho con người, nhưng một bộ phận những cá thể mạnh nhất lại hủy diệt hoàn toàn khả năng đoàn kết của nhân loại."
Tôi dường như biết mình phải làm gì rồi. Chẳng hiểu sao, tôi cảm thấy hệ thống dường như có chút u sầu.
"Dị năng giả dù có mạnh đến đâu thì cũng chỉ là thân x/á/c phàm trần, nhiều nhất là dưới sự cường hóa của Dị năng mà trở thành mình đồng da sắt, trước những t.h.ả.m họa lớn hơn căn bản không có khả năng chống chọi. Vì vậy, nhân loại bị hủy diệt là chuyện đương nhiên." Hệ thống nhai nhóp nhép, miệng chữ được chữ mất nói tiếp.
"Cái bộ phận 'những cá thể mạnh nhất' mà mi nói, không thể chế tài họ sao?"
Hệ thống thở dài một tiếng, "Trước cô, chúng tôi đã chọn một vị Đấng C/ứu Thế khác, là một người đàn ông bị Dị năng giả hại c.h.ế.t, tên là Âu Ngạo Thiên. Chúng tôi ban cho hắn sức mạnh vô song, giao cho hắn sứ mệnh c/ứu thế, quay ngược thời gian để hắn được trùng sinh."
"Nhưng tôi không ngờ, sau khi có được sức mạnh, trong lòng hắn chỉ có b/áo th/ù. Tuy đã g.i.ế.c c.h.ế.t những kẻ diệt thế năm xưa, nhưng kẻ diệt rồng cuối cùng lại hóa thành rồng, thậm chí còn 'sóng sau xô sóng trước', chìm đắm trong g.i.ế.c chóc và đặc quyền, cùng với..." Hệ thống khựng lại, khó khăn thốt ra ba chữ: "Lập hậu cung."
Tôi: "..." Đúng là một diễn biến vừa bất ngờ mà lại vừa hợp lý đến lạ lùng.
"Tóm lại, nhân loại càng bị hủy diệt nhanh hơn. Nhưng 'bàn tay vàng' chúng tôi cho Âu Ngạo Thiên quá lớn, hắn đã có mệnh cách nhân vật chính. Chúng tôi chỉ có thể xóa ký ức của hắn chứ không thể thu hồi năng lực."
"Bất đắc dĩ, chúng tôi lại dày công chọn lựa một cô gái bị Âu Ngạo Thiên g.i.ế.c c.h.ế.t, tên là Kim Từ, cho cô ta mệnh cách nhân vật chính tương đương để đối kháng với Âu Ngạo Thiên."
"Điều khiến chúng tôi không ngờ là, con đường c/ứu thế mà Kim Từ chọn là 'cảm hóa' nam chính. Hai kẻ trùng sinh gặp nhau, thế là... yêu nhau luôn."
"Kim Từ cam tâm tình nguyện làm 'bà Cả' trong hậu cung của Âu Ngạo Thiên, rồi cả hai cùng nhau gia tốc tiến trình diệt vo/ng của nhân loại."
Tôi: "..."Thôi cứ giao cho các người đi, kiểu gì các người cũng sẽ làm hỏng bét hết thôi!
Thế giới này là một "gánh diễn tạm bợ" đã đành, đến hệ thống cũng vậy sao?
Giọng điệu của hệ thống thêm vài phần chán đời: "Cho nên, lần này, chúng tôi chọn cô từ một Thế giới khác."
Tôi cười khì khì: "Giao cho tôi đi, tôi nhất định sẽ tiếp tục làm hỏng bét cho xem!"
6.
Hai ngày sau, theo chỉ dẫn của hệ thống, cuối cùng tôi cũng gặp được một đội c/ứu trợ của những người sống sót. Điều khiến tôi vui mừng là Đội trưởng lại là một nữ giới.
Chương 8
Chương 8
Chương 13
Chương 7
7
6
10 - END
Bình luận
Bình luận Facebook