Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Tặc Team
- Tiếng Lòng Bỏng Cháy
- Chương 14
Mấy ngày liên tiếp, ngày nào cũng vậy.
Buổi livestream bị khóa, phải nửa năm nữa mới được mở lại.
Tôi tính sẽ chuyển tiền lại cho Tần Lệ trước, đợi huấn luyện quân sự kết thúc rồi đi tìm việc làm thêm nào không dễ bị soi.
Cho đến hôm đó.
Giờ nghỉ giữa buổi tập.
Điện thoại tôi gần hết pin, nên tiện tay lấy luôn cục sạc dự phòng của Tần Lệ đặt bên cạnh.
Màn hình điện thoại anh ta sáng lên.
Hiện ra một thông báo từ nền tảng stream:
“Người bạn theo dõi “Livestream nửa đêm của anh chàng Thần Phong” sắp lên sóng nhé~”
Tôi: “”
Ngẩng đầu lên, liền bắt gặp ánh mắt Tần Lệ đột ngột cứng lại.
Hai vành tai anh ta đỏ bừng, bằng mắt thường cũng nhìn thấy rõ.
“Xong rồi! Lộ rồi! Vợ có chê mình không? Hu hu hu đừng bỏ mình mà”
Tôi: “!!!”
L?
Lệ?
TẦN LỆ?!
Cái tên đại gia ngốc nghếch ném quà như nước kia, chính là cái núi băng nghiêm khắc đang hành tôi mỗi ngày?
Huấn luyện xong, hiệu trưởng phát biểu, tổng Huấn luyện viên hô một tiếng “Giải tán!”, toàn sân bùng n/ổ như sắp bay lên trời.
Người thì hét, người ôm nhau, người vứt mũ, náo động đến mức rung đất.
Còn tôi, ánh mắt ch*t dí vào bóng dáng cao lớn đang chuẩn bị lẩn đi.
“HUẤN LUYỆN VIÊN!”
Tôi hét một tiếng, chen qua đám đông đuổi theo.
Tần Lệ dừng bước, quay lại, mặt vẫn lạnh như băng:
“Có chuyện?”
“Vợ gọi mình! Cậu ấy chạy tới trông đáng yêu quá! Chắc là không nỡ xa mình đúng không? Đúng mà, nhất định là thích mình”
Hơi thở tôi rối lên.
Trong tiếng ồn ào của cả sân, tôi lại chỉ nghe được nhịp tim điếng người của anh ấy, à không, là tiếng lòng của anh ấy.
“Tần Lệ.”
Tôi gọi thẳng tên anh ta.
Anh ta hơi nhíu mày: “Không có quy củ.”
“Gọi tên mình rồi! Trời ơi nghe thích quá! Gọi nữa đi!”
Tôi hít một hơi thật sâu, mặt nóng lên vì nắng và vì hồi hộp.
“Anh thích tôi phải không?”
Không khí lập tức đông cứng.
Khuôn mặt Tần Lệ cứng đờ, đồng tử như co lại.
Hai vành tai đỏ bừng đến tận cổ.
Anh ta nuốt nước bọt, môi mấp máy, muốn nói mà không nói được.
“Aaaaa! Bị phát hiện rồi!! Làm sao đây? Thừa nhận có dọa cậu ấy chạy mất không?
Phủ nhận? Không được! Anh đây nói không nên lời!
Sao cậu ấy biết được?! Chẳng lẽ tối qua mình nói mê gọi tên cậu ấy? Nhưng bọn mình có ở cùng phòng đâu??”
Nửa phút trôi qua, anh ta chưa nói được một chữ nào, chỉ có tiếng lòng spam hơn tám trăm câu.
Tôi sốt ruột, liều luôn:
“Anh hết lần này đến lần khác giúp đỡ tôi, còn lén đưa kẹo, đưa th/uốc cho tôi, lại đóng giả đại gia nạp quà đi/ên cuồ/ng cho tôi
Anh à, cái gói ‘Trái tim vũ trụ’ anh nạp có sướng không?”
Tần Lệ: “!!!”
Anh ta như bị sét đ/á/nh.
Gương mặt băng giá vạn năm rốt cuộc cũng nứt ra, hiếm hoi xuất hiện vẻ hoảng lo/ạn.
Anh ta quay ngoắt mặt đi, giọng thấp và cứng, như nghiến răng:
“Không biết cậu đang nói bậy cái gì.”
“Ồ.”
Tôi cố ý kéo dài âm điệu.
“Ra là không thích hả? Vậy thôi, tôi về”
Tôi còn chưa xoay người hết, cổ tay đã bị nắm ch/ặt.
Lực mạnh đến kinh người, nóng đến như muốn th/iêu ch/áy da tôi.
Anh ta kéo tôi lại trước mặt, ánh mắt vừa hung vừa sâu, hơi thở nặng nề như dã thú bị ép đến đường cùng.
“Không được đi! Ai cho cậu đi?!”
Giọng anh ta khàn nặng.
Chưa nói xong, điện thoại tôi bỗng reo lo/ạn — số của cậu ruột, giục như đòi n/ợ.
Trái tim tôi thót một cái.
Một dự cảm x/ấu chạy dọc sống lưng.
Nhưng đầu dây bên kia lại không phải giọng cậu tôi.
Mà là một bà lão, giọng the thé, vừa ch/ửi vừa khóc, kèm tiếng ồn xung quanh.
“Lâm Thần, đồ sao chổi! Hại ch*t bố mẹ mày chưa đủ, giờ hại luôn cậu mợ mày!”
“Mày còn là người không? Nhà họ Lâm sao nuôi ra được thứ quái vật thích đàn ông như mày? Mày không biết x/ấu hổ thì cái nhà này còn biết đấy!!”
Là bà ngoại tôi.
Sao bà lại ở đây?
Đầu tôi ong một tiếng, mặt mũi trắng bệch.
“Bà đang ở đâu?”
“Tao ở cổng trường mày đây! Mọi người đều xem rồi! Xem cái đồ vo/ng ân bội nghĩa, cái thứ được đàn ông bao nuôi!”
Điện thoại bị cúp phựt.
Tôi đứng ch*t trân, tay chân lạnh ngắt.
Tiếng ồn xung quanh như bị tách ra xa.
Sắc mặt Tần Lệ lập tức tối sầm, buông tay tôi ra.
Giọng nghiêm, sắc bén:
“Có chuyện gì?”
Tôi còn chưa mở miệng, đã có sinh viên hét lên:
“Ô! Anh Thần! Diễn đàn trường n/ổ rồi! Cả Weibo thành phố cũng vậy! Cậu bị bôi x/ấu rồi!”
Tôi gi/ật lấy điện thoại.
Trên màn hình là ảnh tôi và Tần Lệ, lúc huấn luyện anh chỉnh động tác cho tôi.
Góc chụp hiểm đ/ộc, nhìn vào cực kỳ m/ập mờ.
Tiêu đề kèm theo gay gắt như d/ao:
“Tân sinh viên XX đại học dụ dỗ nam Huấn luyện viên để dễ qua kỳ quân sự! Có hình thật!”
“Cặn bã Lâm Thần, khắc ch*t bố mẹ, ăn cháo đ/á bát, giờ còn làm chuyện đồi bại!”
Phía dưới là video cậu mợ và bà ngoại khóc lóc kể tội tôi “vô ơn”, “yêu đàn ông”, “đẩy họ vào đường cùng”.
Bình luận thì bẩn thỉu vô cùng:
“Gh/ê t/ởm!”
“Loại này mà cũng vào đại học sao?”
“Huấn luyện viên cũng chẳng ra gì!”
“Truy lùng nó!”
Mắt tôi tối sầm, đứng không vững.
Tần Lệ đỡ lấy tôi, gi/ật điện thoại xem nhanh vài giây, ánh mắt sắc lạnh như băng đen.
Anh lập tức rút điện thoại mình ra gọi, giọng lạnh lùng đến mức đ/áng s/ợ:
“Là tôi. Thấy chuyện chưa? Ừ. Xử lý ngay lập tức. Tất cả nền tảng, tất cả đường link. Tôi không muốn thấy thêm bất kỳ cái nào.”
“À, báo án nữa. Khởi tố người đăng và ba người trong video vì vu khống, xâm phạm danh dự. Thu thập chứng cứ đầy đủ.”
Tắt máy, anh nhìn tôi.
“Đừng sợ. Giao cho anh.”
Tôi nhìn anh, tim hỗn lo/ạn cũng hơi ổn lại.
Nhưng nỗi nh/ục nh/ã và sợ hãi vẫn siết nghẹt lấy lòng tôi.
Chuyện ầm ĩ như vậy
Trường sẽ xử lý tôi thế nào?
Còn Tần Lệ anh có bị liên lụy không?
Chương 8
Chương 7
Chương 13
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 11
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook