Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Mùa thu gõ cửa, thời tiết cũng bắt đầu dịu mát hẳn đi.
Tôi được đội trưởng đội nhạc của trường để mắt tới, thế là bị lôi kéo gia nhập vào câu lạc bộ ban nhạc.
Tổng cứ điểm của câu lạc bộ nằm tại một phòng học bỏ hoang trong tòa nhà âm nhạc, bên trong xếp đầy những trang thiết bị, nhạc cụ của ban nhạc.
"Đàn em ơi, đoạn này gảy thế nào vậy?"
Cô bạn đang ôm cây đàn guitar hỏi tôi kia thực ra tôi không quen cho lắm, cô ấy là bạn cùng phòng của phó đội trưởng, đi theo đến câu lạc bộ của chúng tôi chơi thôi.
Từ nhỏ tôi đã được học nhạc cụ nên món nào cũng biết một chút, bài hát tập ngày hôm nay tôi cũng đã luyện tập thành thạo từ sớm rồi. Ngó quanh một vòng thấy ai nấy đều bận rộn, tôi bèn bước tới trước mặt đàn chị, ngồi xổm xuống rồi chỉ các thế bấm hợp âm cho chị ấy xem.
"Dùng ngón trỏ ấn ch/ặt vào nốt này, ngón giữa ấn nốt này, đô, mi……"
"Thư Ngật."
Giọng nói quen thuộc vang lên, tôi ngẩng đầu lên liền thấy Lục Quan Kỳ đang xách một chiếc ô đứng ngay cạnh cửa, trên mặt ô vẫn còn đang nhỏ những giọt nước mưa tong tóng xuống sàn.
"Sao cậu lại đến đây thế?" Tôi vừa mừng vừa rỡ cất tiếng hỏi: "Trời mưa rồi à?"
"Mưa rồi, sợ cậu không về được."
Tiếng nhạc cụ vang lên không ngớt trong phòng học, tôi ngước mắt nhìn ra ngoài cửa sổ thì mới phát hiện trời ngoài kia đã lất phất mưa phùn tự bao giờ, những hạt mưa dầm dề trượt dài trên tấm kính cửa sổ, giăng lối thành một màn sương mờ ảo.
"Đang làm gì đấy?"
Thời tiết chuyển lạnh nên hôm nay cậu ấy diện một chiếc áo măng tô dáng dài màu nâu phối cùng đôi giày boots Martin, tôn lên vóc dáng cao ráo, chân dài vô cùng đẹp trai.
"Đang gảy guitar." Mắt tôi sáng lấp lánh nhìn cậu ấy: "Cậu có muốn học không?"
Cậu ấy đưa mắt liếc nhìn cô bạn bên cạnh một cái đầy ẩn ý: "Học."
"Ngại quá đàn chị ơi, em phải ưu tiên dạy cho bạn cùng phòng của em trước rồi."
Cô bạn ngượng ngùng đứng dậy khỏi ghế: "Ồ, được rồi, vậy để chị đi hỏi người khác nha."
Tôi ấn Lục Quan Kỳ ngồi xuống chiếc ghế, đặt cây đàn guitar của mình vào trong lòng cậu ấy: "Trước tiên dạy cậu bài đơn giản nhé, bài 'Ngôi Sao Nhỏ' nha."
Cậu con trai mỉm cười: "Dạ vâng, thầy Diêu."
Tôi bộ dạng làm màu nắm lấy bàn tay của Lục Quan Kỳ, bàn tay bạn trai vừa to bản, ấm áp lại còn có các khớp xươ/ng rõ ràng: "Đô, đô, pha, pha, la, la, pha……"
Lục Quan Kỳ khom người ghé sát lại gần, cúi đầu nói thầm: "Thầy Diêu này, thầy đang dạy học thật hay là đang tranh thủ ăn đậu hũ của em đấy?"
Tôi bèn giơ bàn tay trái lên che trước miệng, khẽ nói nhỏ: "Ngoan nào đừng quấy, thầy đang dỗ dành bạn trai của thầy đấy."
"Ngày mai đi m/ua quần áo vơi tớ nhé."
"Chẳng phải quần áo của cậu nhiều lắm rồi sao?"
"Đồ mùa thu mà, tớ trả tiền cho."
Cái đồ phá gia chi tử này, được rồi chứ gì.
"M/ua đồ đôi khác màu nhé? Hệt như hồi mới nhập học ấy."
Tiếng bàn tính gảy kêu tanh tách văng cả vào mặt tớ rồi đấy bạn học Lục ạ.
Nhưng mà biết làm sao bây giờ?
Hết cách rồi, cậu ấy cho quá nhiều tiền mà.
Chương 8
Chương 15
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook