Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Hiện tại tôi đang bị nh/ốt trong ngục tối.
Bụng vừa bị người ta đ/á một cú mạnh, đ/au đến mức cả người co rút lại.
Tôi cũng không biết gã nhân vật lớn kia định xử lý mình thế nào nữa.
Chỉ là trước khi c.h.ế.t… tôi bỗng rất muốn được nhìn thấy chủ nhân thêm một lần.
Thật kỳ lạ.
Vào lúc này, người tôi nghĩ đến đầu tiên lại là hắn.
Không biết sau khi tỉnh dậy phát hiện tôi bỏ đi, hắn có nổi gi/ận không?
Có khi nào sau này… hắn sẽ quên luôn tôi không?
Nghĩ đến đây, lòng tôi bỗng chua xót đến khó chịu.
Tôi nhớ hắn quá.
Nước mắt cứ thế trào ra mà không thể kiềm lại nổi.
Rõ ràng chính tôi là người quyết định rời đi trước.
Rõ ràng đã tự nhủ không được mềm lòng nữa.
Vậy mà bây giờ vẫn buồn đến mức muốn khóc.
Két...
Cửa ngục bị người từ bên ngoài mở ra.
Một tên thuộc hạ mặc đồ đen th/ô b/ạo kéo tôi đứng dậy rồi lôi ra ngoài.
Ánh mặt trời bên ngoài quá chói, khiến tôi nhất thời không mở nổi mắt.
Hắn kéo tôi đi suốt một đoạn đường, cuối cùng dừng lại trước một cánh cửa lớn rồi mạnh tay đẩy tôi vào trong.
Lúc chạy trốn trước đó chân tôi đã bị thương.
Bây giờ lại bị đẩy mạnh như vậy, cả người lập tức ngã nhào xuống đất.
Da th!t va mạnh lên nền đ/á lạnh buốt khiến cơn đ/au lan khắp toàn thân.
Tôi c.ắ.n ch/ặt môi, cố không phát ra tiếng.
Dù sao cũng đã quỳ xuống rồi, tôi dứt khoát nằm im luôn trên mặt đất, chẳng buồn ngẩng đầu nhìn cái gã nhân vật lớn đáng gh/ét kia.
Trong phòng rất yên tĩnh.
Sau đó tôi nghe thấy giọng nói đầy nịnh nọt của hắn vang lên:
“Đại nhân, người ngài muốn đã được đưa tới.”
Đại nhân?
Trong phòng còn có người khác sao?
Hơn nữa còn là kẻ khiến cả tên kia cũng phải cúi đầu cung kính?
Tôi hoàn toàn không hiểu mình đã đắc tội kiểu gì với mấy nhân vật lớn như vậy nữa.
Nhưng tôi cũng chẳng còn sức để quan tâm.
Nền đất thật lạnh.
Tôi nằm đó, gần như không muốn động đậy thêm chút nào.
Ngay lúc ấy, tiếng bước chân chậm rãi vang lên trước mặt tôi.
Có người ngồi xổm xuống.
Bàn tay lạnh lẽo mạnh mẽ bóp lấy cằm tôi, ép tôi ngẩng đầu lên.
Ngay khoảnh khắc nhìn rõ gương mặt kia: Tôi hoàn toàn sững người.
Giọng nói quen thuộc vang lên bên tai, lạnh đến đ/áng s/ợ.
“Gan lớn thật đấy. Bây giờ còn học được cả chuyện bỏ nhà đi nữa sao?”
Chủ nhân nhìn chằm chằm vào tôi.
Ánh mắt hắn lạnh đến mức khiến sống lưng tôi tê dại.
“Tôi… tôi không biết nữa…”
Tôi nghẹn suốt nửa ngày vẫn không nghĩ ra nên giải thích thế nào.
Ánh mắt của chủ nhân càng lúc càng lạnh khiến tôi không dám nhìn thẳng vào hắn.
“Người tôi muốn, các ngươi đã đưa tới rồi.”
Chủ nhân cúi xuống tháo dây trói trên tay tôi, sau đó trực tiếp kéo tôi ôm vào lòng rồi lạnh nhạt nói với gã kia.
“Nếu cậu ấy n/ợ các ngươi thứ gì, tôi sẽ trả thay.”
“Không dám, không dám!” Gã nhân vật lớn lập tức đổi sắc mặt, cúi đầu cười gượng. “Ai dám lấy đồ của ngài chứ?”
Ánh mắt chủ nhân lạnh đến đ/áng s/ợ.
“Nếu trên người cậu ấy có thêm bất kỳ vết thương nào nữa…”
Hắn dừng lại vài giây rồi chậm rãi nói tiếp:
“Tôi sẽ đòi lại từng món một.”
Tim tôi run lên.
Tôi lén ngẩng đầu nhìn hắn một cái, sau đó lại nhanh chóng cúi xuống, vùi mặt vào n.g.ự.c hắn.
Nhịp tim đ/ập lo/ạn đến mức chính tôi cũng nghe rõ.
Chương 09
Chương 14
10
Chương 15
Chương 11
Chương 27
Chương 15
Chương 16
Bình luận
Bình luận Facebook