Có lẽ, cây sáo xươ/ng ấy được làm từ xươ/ng sọ của q/uỷ cổ lúc sinh thời.
Nhỏ Tống Phi Phi này đúng là giàu xụ nụ luôn á trời!
Bùa giấy bình thường không ảnh hưởng nhiều đến con q/uỷ cổ này, nhưng lôi phù đắt đỏ lại là khắc tinh của toàn bộ những vật hệ âm.
Q/uỷ sợ, mà cổ trùng còn sợ hơn.
Cô ném ra một tấm bùa Ngũ Lôi Trấn Tà, khiến Từ Lão Thất sợ thót tim.
Q/uỷ cổ bị đ/á/nh tới nỗi kêu oai oái, hành động trườn bò của nó cũng chậm hơn hẳn.
Từ Lão Thất đố kị trợn mắt nhìn Tống Phi Phi:
“Khà khà, e rằng loại bùa này là bảo vật giữ nhà của mấy cô đúng không?”
“Các cô trả một cái giá lớn như vậy, mà cũng chỉ làm A Bảo của tôi rụng một cọng lông.”
“Dùng hết bùa rồi, ông xem cô còn huênh hoang thế nào được nữa.”
Từ Lão Thất không nói tiếp nổi nữa.
Mắt ông ta trợn trừng, miệng há hốc, trông như kẻ bị thiểu năng.
Vì chỉ trong chớp mắt, Tống Phi Phi lại ném ra ba tấm bùa Ngũ Lôi Trấn Tà.
Bỗng chốc, cả khoảng sân nhỏ bị sét đ/á/nh vang rền, sáng như ban ngày.
Vô số tia sét như rồng bay, mang theo sức mạnh khủng khiếp giáng xuống đây.
Vừa rồi phải mãi ông ta mới tung ra được một chiêu lớn, đã có không ít cổ trùng chui ra từ phiến đ/á xanh.
Nhưng giờ bị sét đ/á/nh, toàn bộ cơ thể bọn chúng đều ch/áy đen ngã nhào ra đất.
Trong sân tràn ngập mùi khét hôi thối nhức mũi, có cảm giác như đang đứng trong tiệm đồ nướng.
Những con cổ trùng này chỉ bị liên lụy mà thôi.
Nhưng kẻ bị sét đ/á/nh nặng nề nhất, vẫn là con q/uỷ cổ nọ.
Đuôi bọ cạp bị rụng mất rồi, sáu cái chân thì chỉ còn lại hai cái, đang treo lửng lơ trên người.
Từ Lão Thất hung tợn trừng mắt, ông hét lên đầy bi thương:
“A Bảo!”
“Cô, cô cô cô, tôi không tin cô vẫn còn bùa Ngũ Lôi Trấn Tà!”
Tôi và Kiều Mặc Vũ đồng cảm nhìn ông ta.
Ông ta không biết rằng, Tống Phi Phi gh/ét nhất là trò khiêu khích.
Câu cửa miệng của cô ấy hàng ngày, chính là:
“Phụ nữ không thể nói không được!”
“Ai không được, chứ Tống Phi Phi mình sẽ không không được!”
Phụ nữ trường thành, chính là những người tự tin như vậy đấy.
Nhân lúc tâm tư Từ Lão Thất đang đặt cả vào Tống Phi Phi và cổ trùng, tôi lén lút lần ra phía sau Từ Lão Thất, rồi khi người tung một cước khiến ông ta ngã lộn ra đất.
Từ Lão Thất hét toáng lên ngã nhoài xuống đất, tôi nhấc chân lên giẫm thật mạnh vào lưng ông ta:
“Mẹ kiếp nói mau, phải làm thế nào mới khiến q/uỷ cổ ra khỏi cơ thể bạn tôi!”
“Khụ, khụ khụ!”
Từ Lão Thất nhổ ra hai ngụm m/áu đỏ thẫm, ông ta nghiêng đầu nhìn tôi cười khểnh.
“Không nói chứ gì, tôi sẽ đ/ập nát cây sáo xươ/ng ch*t ti/ệt này của ông!”
Từ Lão Thất ra sức giãy giụa, cố gắng ngoi người dậy.
Tôi lật người ông ta dậy, rồi th/ô b/ạo cư/ớp cây sáo xươ/ng từ trong lòng ông ta.
Cây sáo này rất nhỏ, nhưng khi cầm trong tay lại có lạnh khôn tả xiết, lạnh cóng tới nỗi tôi phải run lẩy bẩy.
“Bụp!”
Tôi đ/ập thật mạnh cây sáo xươ/ng xuống đất, cây sáo xươ/ng trắng toát lăn dưới đất hai vòng, nhưng không chút trầy xước nào.
“Phi Phi, dùng bùa Ngũ Lôi đ/á/nh nó!”
Từ Lão Thất không thể nhịn được nữa, lão gào lên đầy thảm thiết:
“Thạch Đầu, còn không mau cút ra đây cho ông mày!”
Thạch Đầu ư?
Chẳng phải Thạch Đầu đã bị tôi đ/á/nh ngất rồi sao?
Mặt đất bắt đầu khẽ rung chuyển, một mùi hương tanh hôi quan thuộc xộc vào từ cửa chính.
Trời đất q/uỷ thần ơi!
Là hai con gấu đó!
Thì ra hai con gấu này là do Thạch Đầu nuôi!
Bùa Ngũ Lôi có tác dụng với q/uỷ cổ, nhưng ngược lại, tác dụng của nó với gấu lại có giới hạn.
Chúng có lớp da thô thịt dày, hơn nữa cũng chẳng phải thứ gì âm tà.
Những tia sét này sẽ chỉ làm chúng gi/ật mình, nhưng không thể đ/á/nh ch*t chúng được.
Bình luận
Bình luận Facebook