Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Sau nhiều ngày, người giúp việc vốn gần như không giao tiếp với tôi bỗng đưa vào một chiếc máy tính bảng.
Trên màn hình đang phát một bản tin tài chính.
"Giang Việt tuyên bố rút khỏi Tập đoàn Giang Thành do bố mình làm chủ, thành lập công ty mới tại thành phố Z."
"Theo nguồn tin nội bộ, các nhân sự nòng cốt trẻ tuổi của Tập đoàn Giang Thành đều theo Giang Việt rời đi."
"Giá trị thị trường của Tập đoàn Giang Thành bốc hơi hàng trăm tỷ chỉ sau một đêm..."
Thì ra những ngày qua anh sớm ra tối về, có khi cả tuần mới về nhà một lần. Đó là vì anh đang hoàn tất những công việc cuối cùng.
Còn người mà hôm đó anh nói muốn đấu lại… Chính là bố ruột của anh.
Nghe thấy tiếng Giang Việt về, tôi lao ra ngoài định tìm anh.
Nhưng tôi lại quên mất sự tồn tại của sợi xích, bị gi/ật mạnh ngã nhào xuống sàn.
Giang Việt chạy vào, lao đến bên cạnh đỡ tôi dậy: "Sao lại ngã? Có đ/au không?"
Tôi bĩu môi, đ/ấm một quyền vào người anh: "đ/au ch*t đi được, tất cả tại sợi xích ch*t ti/ệt của anh!"
Giang Việt đã quen với trạng thái sống dở ch*t dở của tôi những ngày qua.
Thấy tôi nói chuyện với anh như vậy, anh sững người một lúc. Sau đó anh bật cười.
"Được, tôi tháo xích cho em."
Tiếng chìa khóa xoay, sợi xích trói buộc tôi rơi xuống đất.
Giang Việt bước ra khỏi phòng, lúc quay lại trên tay cầm theo điện thoại của tôi.
"Điện thoại trả lại cho em, mở máy lên xem đi. Tôi về lấy tài liệu, bây giờ phải đi ngay đây."
Anh nhẹ nhàng vuốt ve má tôi, dịu dàng nói: "Thu Thu, tôi không nh/ốt em nữa."
"Trên bàn ăn có cơm canh tôi đã hâm nóng sẵn. Nếu em muốn đi, ít nhất cũng phải ăn cho no bụng đã."
Chương 20
9
7
Chương 23
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Bình luận
Bình luận Facebook