Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
28.
Tầng hầm khu biệt thự có một chiếc radio với đầy đủ các kênh. Sau khi ngụy trang giọng nói và mã hóa tín hiệu nhiều lần, tôi mới bật radio lên.
Ngay sau khi tôi công bố bí mật về sự tiến hóa của dị năng, các yêu cầu kết nối kênh ồ ạt kéo đến. Tôi dứt khoát c/ắt đ/ứt liên lạc và chuyển sang kênh công cộng của căn cứ.
Sau khi biết mọi người đã giải quyết xong cây liễu đột biến ở trung tâm thành phố và chuẩn bị trở về, tôi đã có kế hoạch tiếp theo.
Dọn dẹp sạch sẽ mọi dấu vết còn sót lại trong tầng hầm, tôi triệt để phá hủy chiếc radio rồi rời đi. Các căn cứ lớn đều có những nhân tài bí mật của riêng mình, không thể đảm bảo rằng có ai đó đã x/á/c định được vị trí của tôi ban nãy, vì vậy tôi phải rút lui.
Và tôi phải trà trộn vào đội ngũ, để loại bỏ sự nghi ngờ của mình. Từ xưa đến nay, những người biết quá nhiều bí mật thường sống không lâu.
Năm đội đã hẹn nhau tập hợp ở phía Nam thành phố H, thời gian tập hợp là năm ngày. Trong khi đó, tôi đang ở cực Bắc, hai nơi cách nhau rất xa, kể cả đi hết tốc lực cũng phải mất sáu ngày mới đến nơi.
Nhưng may mắn là dị năng Không gian của tôi đã tiến hóa lần thứ hai, nhờ khả năng “gấp không gian”, tôi chỉ cần dừng lại bốn năm lần là đã dịch chuyển đến gần điểm tập kết.
Trong một ngày đã đi được ngàn dặm, đây chính là sức mạnh của dị năng tiến hóa.
Chiều tối ngày đầu tiên, tôi đến một con phố cách điểm tập kết hai km, lấy chiếc xe quân sự ra khỏi không gian. Khi tôi lái xe từ từ tiến vào, ở đó chỉ có hai đội mà tôi không quen biết đang đóng quân.
Tôi đỗ xe ở vòng ngoài, tìm một góc khuất để dựng lều và ngồi nghỉ. Hai đội kia đều vây quanh đống lửa trại ở trung tâm, tụ lại với vẻ mặt nghiêm trọng. Lúc này tôi mới nhận ra, họ đang xôn xao bàn tán về chính tin tức về dị năng “nuốt chửng” để tiến hóa mà tôi đã công bố cách đây không lâu.
“Mấy người nói xem, người trên radio nói có thật không?”
“Chắc là bịa chuyện thôi, đây có phải tiểu thuyết sảng văn tận thế đâu, dị năng sao có thể tiến hóa được?”
“Kể cả có thể tiến hóa, nhưng thứ đồng thuộc tính mà hắn nói cũng không thể tìm được, tôi còn chưa từng nghe nói đến.”
Mọi người xì xào bàn tán, mặc dù trong lòng còn nghi ngờ nhưng ánh mắt lại đầy vẻ khao khát. Ai mà chẳng muốn trở nên mạnh mẽ? Trong tận thế, sức mạnh là trên hết!
Tôi ngồi khoanh chân yên lặng, vừa nghe vừa lấy bánh mì và sữa ra ăn một cách bình thản, hoàn toàn không tham gia vào cuộc nói chuyện.
Chiều tối ngày thứ hai, hai chiếc xe quân sự của đội Thợ Săn Mùa Đông đến điểm tập kết. Kỳ Lẫm bế Lâm Tuyết từ trên một chiếc xe bước xuống. Lâm Tuyết khoác chiếc áo khoác dài rộng thùng thình của đàn ông, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vùi vào lòng hắn ta, đôi môi mềm mại hơi sưng lên. Cô ta bám lấy cổ hắn ta một cách mềm mại, đôi mắt hạnh ướt át vô cùng.
Khi đặt cô ta xuống, Kỳ Lẫm cố tình cắn nhẹ vào vành tai nhỏ xinh của cô ta, khiến Lâm Tuyết mềm nhũn, suýt không đứng vững.
Ban ngày ban mặt, hai kẻ th/ần ki/nh này lại muốn “làm” ở đây nữa rồi. Vừa mở lều ra đã thấy cảnh tượng “bẩn thỉu” này, tôi không chút biểu cảm, quay trở lại.
Ban đầu mọi thứ đều yên bình, cho đến tận đêm khuya ngày thứ ba, đội thứ tư mới đến từ hướng trung tâm thành phố.
Lúc đó mọi người vẫn đang say ngủ, một tiếng gầm nhỏ của xá* sống phá vỡ sự yên tĩnh của màn đêm.
Tôi đột nhiên mở mắt, cảm nhận được một luồng khí tức khác thường.
29.
Tôi đi theo đám đông đến trung tâm doanh trại, thấy Đội trưởng Đội bảo vệ mặc bộ đồ tác chiến, vẻ mặt vô cùng nghiêm nghị.
Hầu hết tất cả các Nghiên c/ứu viên và thành viên Đội bảo vệ đều được triệu tập.
Đội Thợ Săn Mùa Đông với tư cách là Đội Đặc nhiệm xuất hiện ở phía trước. Họ khiêng một chiếc lồng sắt từ chiếc xe quân sự của đội thứ tư xuống. Lồng có chất liệu đặc biệt, lấp lánh ánh bạc. Bên trong lồng là một con xá* sống bị giam cầm.
Nhìn thấy đám người đông đúc, nó gầm gừ vài tiếng đầy cảnh giác để đe dọa. Khi phát hiện không thể thoát khỏi lồng, con xá* sống đó lại trở nên yên lặng một cách kỳ quái, hành động cứng nhắc, quan sát xung quanh.
Đây chính là vấn đề lớn nhất, nó có ý thức!
“Báo cáo Đội trưởng Kỳ, chúng tôi đã bắt được con xá* sống này cách cây liễu đột biến 200 mét về phía Đông, và phát hiện nó có trạng thái bất thường. Xin hỏi có nên xử tử ngay lập tức không?” Đội trưởng Đội thứ tư báo cáo chi tiết tình hình, vẻ mặt cũng không khá hơn là bao.
Xá* sống xuất hiện những điều bất thường không phải là chuyện tốt. Nếu chúng có thể mạnh hơn, thì loài người sẽ gặp nguy hiểm. Rõ ràng Kỳ Lẫm cũng nghĩ đến điều đó, hắn ta nhìn chằm chằm vào con xá* sống, lòng bàn tay bùng lên những tia sét tím mạnh mẽ. Trong đêm lạnh, sát khí lan tràn.
Nhưng đúng lúc này, con xá* sống đột nhiên dừng lại, nhìn thẳng về phía Lâm Tuyết. Nó há miệng phát ra âm thanh “hừ hừ”, có vẻ có chút lo lắng.
Lâm Tuyết ban đầu quay đầu đi không nỡ nhìn, nhưng khi vô tình chạm mắt với nó, cơ thể cô ta đột nhiên run lên. Cô ta lùi lại vài bước đầy kinh ngạc, khóe mắt ngấn nước.
Tôi biết Lâm Tuyết đã nhận ra nó, đó là một đứa trẻ mà cô ta đã chăm sóc ở trại trẻ mồ côi nơi cô ta l.à.m t.ì.n.h nguyện viên trước tận thế.
Kiếp trước, căn cứ cũng từng bắt được một con xá* sống có ý thức, nhưng sau đó nó đã biến mất khỏi viện nghiên c/ứu. Tôi đoán nó không phải tự trốn thoát, mà là bị Lâm Tuyết nhận ra rồi lén lút thả đi.
Còn vì sao tôi lại chắc chắn con xá* sống trước mắt chính là con xá* sống của kiếp trước… Bởi vì nó chính là Vua xá* sống, kẻ sẽ lãnh đạo bầy xá* sống chống lại loài người trong tương lai, g.i.ế.c c.h.ế.t vô số Dị năng giả!
Và nó, cũng là con át chủ bài cuối cùng của nữ chính Lâm Tuyết trong thế giới tận thế.
Chương 8
Chương 8
Chương 13
Chương 7
7
6
10 - END
Bình luận
Bình luận Facebook